Nhưng nay tôi được tìm thấy
Tác giả: Ellen G. White
Lưu ý của biên tập viên: phần lựa chọn dưới đây trích từ tiểu sử của Ellen G. White và miêu tả những sự kiện vào mùa hè năm 1841 khi một thiếu nữ tranh đấu để thông công với Đức Chúa Jêsus- và cuối cùng đã tìm thấy bình an.
Mùa hè kế đó (1841) cha mẹ tôi đi đến cuộc họp kỳ trại hội thánh Giám Lý ở Buxton, Maine, và dẫn tôi đi với họ. Tôi đã thật sự kiên quyết tìm kiếm Đức Chúa Trời một cách nghiêm túc tại đó và nếu có thể thì nhận được sự tha thứ tội lỗi mình. Có một sự mong mỏi lớn lao trong lòng tôi dành cho hy vọng và bình an Cơ Đốc nhằm dẫn đến việc tin nhận.
Hãy đến với Đấng Cứu Thế nhân từ
Tôi được khích lệ nhiều khi lắng nghe từ bài diễn thuyết từ câu Kinh Thánh, “tôi sẽ vào cùng vua, là việc trái luật pháp; nếu tôi phải chết thì tôi chết. ” Ê-xơ-tê 4: 16. Trong phần nhận xét, vị diễn giả đã nhắc đến những người phân vân giữa hy vọng và sợ hãi, nóng lòng được cứu khỏi tội lỗi họ và nhận được tình yêu thứ tha của Đấng Christ nhưng bị cầm giữ trong nghi ngờ và ở dưới ách nô lệ của sự nhút nhát sợ hãi thất bại. Ông khuyên những người ấy đầu phục bản thân mình trước Đức Chúa Trời và phó thác trên ân điển Ngài không chút trì hưỡn. Họ sẽ tìm thấy Đấng Cứu Thế nhân từ sẵn sàng ban cho họ quyền trượng thương xót, cũng như A-suê-ru ban cho Ê-xơ-tê dấu hiệu về ân sủng của ông. Tất cả những điều đó được đòi hỏi cho tội nhân, run rẩy trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời đưa tay đức tin tới trước và chạm đến cây phủ việt của ân điển Ngài. Việc chạm đến này đảm bảo sự tha thứ và bình an.
Những người chờ đợi để tu sửa bản thân họ xứng đáng hơn để được ẩn điển thánh trước khi họ mạo hiểm để xác nhận những lời hứa của Đức Chúa Trời đang phạm một sai lầm chết người. Chỉ một Đức Chúa Jesus lau sạch khỏi tội lỗi, Ngài là Đấng duy nhất có thể tha thứ sự vi phạm của chúng ta. Ngài đã phó mình để nghe lời khẩn cầu và ban lời cầu nguyện cho những ai đến với Ngài trong đức tin. Nhiều người có ý tưởng mơ hồ rằng họ phải hết sức nỗ lực để đạt được Đức Chúa Trời yêu mến. Nhưng tất cả việc dựa vào bản thân là vô ích. Chỉ bằng cách thông công với Đức Chúa Jesus qua đức tin thì tội nhân mới trở nên con cái có hy vọng và tin cậy của Đức Chúa Trời.
Những lời này an ủi tôi, và cho tôi một cái nhìn về những gì tôi phải làm để được cứu rỗi. Lúc đó, tôi bắt đầu nhìn thấy con đường mình rõ ràng hơn, và bóng đêm dần tan biến. Tôi sốt sắng tìm kiếm sự tha thứ cho những tội lỗi mình và cố gắng phó mình trọn vẹn cho Đức Chúa Trời. Nhưng tâm trí tôi thường hết sức đau buồn, bởi vì tôi không trải nghiệm trạng thái say thuộc linh mà tôi cho rằng đó là chứng cớ về sự tiếp nhận của Đức Chúa Trời, và tôi không dám tin bản thân mình được biến đổi mà không có sự say thuộc linh. Tôi đã cần không biết bao nhiêu sự dạy dỗ liên quan đến đức tin đơn sơ.
Những lời này an ủi tôi, và cho tôi một cái nhìn về những gì tôi phải làm để được cứu rỗi. Lúc đó, tôi bắt đầu nhìn thấy con đường mình rõ ràng hơn, và bóng đêm dần tan biến. Tôi sốt sắng tìm kiếm sự tha thứ cho những tội lỗi mình và cố gắng phó mình trọn vẹn cho Đức Chúa Trời. Nhưng tâm trí tôi thường hết sức đau buồn, bởi vì tôi không trải nghiệm trạng thái say thuộc linh mà tôi cho rằng đó là chứng cớ về sự tiếp nhận của Đức Chúa Trời, và tôi không dám tin bản thân mình được biến đổi mà không có sự say thuộc linh. Tôi đã cần không biết bao nhiêu sự dạy dỗ liên quan đến đức tin đơn sơ.
Gánh nặng được nâng lên
Trong khi cúi đầu tại bàn thờ cùng với những người khác là những người đang tìm kiếm Đức Chúa Trời, tất cả mọi tấm lòng thốt lên: “Xin cứu giúp, hỡi Đức Chúa Jesus, xin cứu tôi, nếu không tôi sẽ hư mất! Tôi sẽ không ngưng khẩn cầu cho đến khi lời cầu nguyện tôi được nghe và tội lỗi tôi được tha thứ.” Tôi chưa từng cảm biết tình trạng nghèo túng, vô vọng như thế trước đây.
Khi tôi quỳ xuống cầu nguyện, đột nhiên gánh nặng rời khỏi tôi, và lòng tôi sáng sủa. Đầu tiên một cảm giác hoảng hốt đến với tôi, và tôi cố gắng lấy lại gánh nặng đau buồn. Với tôi nó có vẻ như là tôi không có quyền gì để cảm thấy vui sướng hạnh phúc. Nhưng Đức Chúa Jesus có vẻ rất gần với tôi; tôi cảm thấy có thể đến với Ngài cùng với tất cả đau buồn, rủi ro và thử thách của mình, cũng như những người nghèo túng đến với Ngài để được khuây khỏa khi Ngài ở trên đất. Có một sự chắc chắn trong lòng tôi rằng Ngài hiểu những thử thách riêng biệt của tôi, và Ngài thông cảm với tôi. Tôi không có thể nào quên được sự đảm bảo quý giá của sự dịu dàng thương xót mà Đức Chúa Jesus hướng đến một người không xứng đáng cho Ngài chú ý. Tôi học biết nhiều hơn bao giờ hết về bản tính thánh khiết của Đấng Christ trong thời kỳ ngắn ngủi đó, khi quỳ gối giữa những người cầu nguyện khác.
Hết lần này đến lần khác, tôi nói với bản thân: “Điều này có thể là đạo không? Tôi không sai lầm đấy chứ?” Nó dường như quá nhiều cho tôi xác nhận. Mặc dù quá nhút nhát để thừa nhận công khai, tôi cảm biết rằng Đấng Cứu Thế ban phước cho tôi và tha tội tôi.
Khi tôi quỳ xuống cầu nguyện, đột nhiên gánh nặng rời khỏi tôi, và lòng tôi sáng sủa. Đầu tiên một cảm giác hoảng hốt đến với tôi, và tôi cố gắng lấy lại gánh nặng đau buồn. Với tôi nó có vẻ như là tôi không có quyền gì để cảm thấy vui sướng hạnh phúc. Nhưng Đức Chúa Jesus có vẻ rất gần với tôi; tôi cảm thấy có thể đến với Ngài cùng với tất cả đau buồn, rủi ro và thử thách của mình, cũng như những người nghèo túng đến với Ngài để được khuây khỏa khi Ngài ở trên đất. Có một sự chắc chắn trong lòng tôi rằng Ngài hiểu những thử thách riêng biệt của tôi, và Ngài thông cảm với tôi. Tôi không có thể nào quên được sự đảm bảo quý giá của sự dịu dàng thương xót mà Đức Chúa Jesus hướng đến một người không xứng đáng cho Ngài chú ý. Tôi học biết nhiều hơn bao giờ hết về bản tính thánh khiết của Đấng Christ trong thời kỳ ngắn ngủi đó, khi quỳ gối giữa những người cầu nguyện khác.
Hết lần này đến lần khác, tôi nói với bản thân: “Điều này có thể là đạo không? Tôi không sai lầm đấy chứ?” Nó dường như quá nhiều cho tôi xác nhận. Mặc dù quá nhút nhát để thừa nhận công khai, tôi cảm biết rằng Đấng Cứu Thế ban phước cho tôi và tha tội tôi.
Bài báo này đã được trích từ tiểu sử trong tác phẩm Life Sketches of Ellen G.White (trang 22-24). Tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm tin rằng Ellen G.White (1827-1915) thực hành ân tứ tiên tri trong kinh thánh trong hơn 70 năm chức vụ công cộng.
(Theo Adventistworld.org)
Blogger Comment
Facebook Comment