Những câu chuyện về các tín đồ thực sự thông công với Đức Chúa Jêsus sau khi chịu báp-tem
Tác giả Wilona Karimabadi
Cuộc hành trình từ người không tin đến người tin không phải lúc nào cũng kết thúc ở hồ báp-tem. Chúng ta có thể nghĩ rằng mục tiêu lớn nhất được thỏa đáp khi một người công khai tuyên bố mình được sinh lại. Nhưng sự sinh lại ấy thực sự chỉ là sự bắt đầu. Và như chúng ta đều biết, một khi quyết định bước theo Đấng Christ, con đường phía trước không phải luôn luôn dễ dàng.
Bà Ellen White viết: “Đừng ai cho rằng sự trở lại đạo là khởi đầu và kết thúc của cuộc đời Cơ Đốc Nhân. Có một hệ thống kiến thức Cơ Đốc Giáo cần phải được nắm vững. Tăng trưởng trong ân điển phải luôn tiến bộ và cải thiện. Tâm trí cần phải rèn luyện, đào tạo, giáo huấn; vì con trẻ của Đức Chúa Trời phải phục vụ Ngài theo những cách không tự nhiên, hay không hòa hợp với khuynh hướng bẩm sinh. Những ai trở thành môn đồ Đấng Christ nhận thấy rằng có được động cơ hành động mới, những tư tưởng mới xuất hiện, và những hành động mới phải có kết quả.”*
Đây là những câu chuyện về các cá nhân mà cuộc hành trình của họ theo Đức Chúa Jêsus tiến triển theo khía cạnh lớn lao hơn sau khi họ bị dìm xuống nước lúc nhận lễ báp-tem.
Bà Ellen White viết: “Đừng ai cho rằng sự trở lại đạo là khởi đầu và kết thúc của cuộc đời Cơ Đốc Nhân. Có một hệ thống kiến thức Cơ Đốc Giáo cần phải được nắm vững. Tăng trưởng trong ân điển phải luôn tiến bộ và cải thiện. Tâm trí cần phải rèn luyện, đào tạo, giáo huấn; vì con trẻ của Đức Chúa Trời phải phục vụ Ngài theo những cách không tự nhiên, hay không hòa hợp với khuynh hướng bẩm sinh. Những ai trở thành môn đồ Đấng Christ nhận thấy rằng có được động cơ hành động mới, những tư tưởng mới xuất hiện, và những hành động mới phải có kết quả.”*
Đây là những câu chuyện về các cá nhân mà cuộc hành trình của họ theo Đức Chúa Jêsus tiến triển theo khía cạnh lớn lao hơn sau khi họ bị dìm xuống nước lúc nhận lễ báp-tem.
Kaveh Khansari Nejad
Việc anh Kaveh tiếp nhận sứ điệp Cơ Đốc Phục Lâm thắp lên những thay đổi sâu sắc trong đời sống và các mối quan hệ của anh. “Khi bắt đầu đoạn đường Cơ Đốc của mình, một trong những điều cha mẹ tôi thường nói là ‘Mặc dù cha mẹ tin rằng con làm những điều đó vì Heather, cha mẹ vẫn cảm kích việc con làm điều đó khiến con bỏ hút thuốc và uống rượu. Con sống một lối sống khỏe mạnh hơn, và có vẻ con không còn bị áp lực nữa.’” Sau này, cha mẹ anh thực sự nói, “Những thay đổi chúng tôi trong Kaveh ngày hôm nay chúng tôi sẽ không bao giờ thấy nếu như không có sự ảnh hưởng của quý vị, và những gì Kaveh học được từ khi nó ở với quý vị, và qua lối sống của nó là một người Cơ Đốc Phục Lâm.”
Anh Kaveh chịu báp-tem vào tháng Mười năm 2002. Và khi anh đứng trong hồ báp-tem anh nhớ lại: “Khi tôi đứng trong cái hồ báp-tem đó, lệ từ mắt tôi rơi xuống, và tôi không thể nhịn khóc được. Tôi chỉ cảm thấy một gánh nặng lớn được cất khỏi lưng tôi. Tôi sắp trở thành một người khác; nó gần như là cất hết thảy mọi rắc rối của tôi đi.”
Cuối cùng, kết quả của niềm tin mới và việc giữ ngày Sa-bát, anh Kaveh mất việc làm. Làm thể nào mà anh, một con trẻ trong đức tin, thấy một con đường rõ ràng qua những khó khăn này? “Cũng giống như một câu Kinh Thánh nói: ‘Khá nếm thử xem Đức Giê-hô-va tốt lành dường bao!’ anh Kaveh nói. “Tôi đã thấy những phép lạ của Đức Chúa Trời trên chính đời sống tôi.” Đặc biệt, anh nhớ một lần sau khi mất việc, vợ anh hỏi anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. “Anh không biết chuyện gì sắp xảy ra,” anh nói. “Nhưng anh có thể nói với em rằng Đức Chúa Trời sắp ban phước cho chúng ta và chăm sóc chúng ta. Nó sẽ ổn cả thôi.”
“Chúng tôi không nói bất cứ điều gì với bất kỳ ai. Một tuần sau những người bạn của chúng tôi xuất hiện ở nhà chúng tôi và bảo chúng tôi: “Chúng tôi đã cầu nguyện, và Đức Chúa Trời cảm động chúng tôi làm điều gì đó cho anh chị. Chúng tôi nghe rằng anh mất việc. Chúng tôi muốn giúp anh chị một chút, và cảm thấy được cảm động để làm điều này cho anh chị.” Anh Kaveh và vợ nhận một chi phiếu 5.000 đô-la Mỹ.
“Giờ tôi biết rằng tôi cần tin cậy và vâng lời, bởi vì khi tôi làm, Đức Chúa Trời chu cấp. Khi Ngài phán, ‘Ta chăm sóc hoa huệ ở ngoài đồng, ta há không chăm sóc ngươi sao?” Ngài vẫn chăm lo cho tôi. Ngài đã chăm sóc gia đình tôi. Tôi đã thấy dấu chân trên cát, bởi vì rất nhiều lần khi tôi không biết làm gì trước cuộc chơi, Đức Chúa Trời đã đưa dắt tôi qua.”
Hiện nay anh Kaveh là một sinh viên trọn thời gian ở trường điều dưỡng. Anh và chị Heather sống ở Maine, Hoa Kỳ với ba đứa con.
Matthew Gamble
Ba năm sau anh Matthew đi đến Jamaica. Trong chuyến về, anh đáp tàu lên một chiếc máy bay ở Miami với hai pound cần sa trong túi của anh và được quản lý để xuất hiện ở đất Mỹ mà không bị bắt. Mỉa mai thay, bước ngoặt lạ lùng về những sự kiện này khiến anh nghĩ về những việc thuộc linh. Rồi anh bắt đầu tự tìm sự hướng dẫn cho bản thân về các tôn giáo trên thế giới để tìm lẽ thật. “Tôi cầu nguyện với Đức Chúa Jêsus, Haile Selassie, Đức Phật, Đức Khổng Tử, Áp-ra-ham, Muhammad, bắt đầu là: Ngài là ai, Ngài ở đâu, xin bày tỏ Ngài cho con.”
Thời gian trôi qua, anh Matthew phục vụ như người tốt nhất tại một đám cưới ở một nhà thờ Cơ Đốc Phục Lâm. Quyết định tìm ra câu trả lời, anh tiếp cận vị mục sư, người đã tặng quyển Kinh Thánh cho anh và cầu nguyện với anh. “Ngày tiếp theo đó, tôi nhấc điện thoại và gọi hội thánh Cơ Đốc Phục Lâm địa phương ở St. Augustine, Florida (Hoa Kỳ), và ngày Sa-bát kế tiếp tôi đã ở đó,” anh nói.
Nhưng đức tin mới của anh đã ảnh hưởng đến gia đình anh như thế nào? “Gia đình tôi hết sức ủng hộ, đầu tiên vì họ thấy sự biến đổi mà Đức Chúa Jêsus đã làm trong cuộc đời tôi,” anh Matthew cho biết. “Kết quả là, cha mẹ tôi đã có một đức tin được làm mới và thường xuyên đi nhóm ở nhà thờ, và tham gia vào các dự án phục vụ, cũng như tham dự học Kinh Thánh. Thật là hứng khởi khi biết rằng hiện nay Đức Chúa Jêsus là phần trung tâm của đời sống chúng ta.”
Hiện nay, anh Matthew phục vụ trọn thời gian với Vagabondservant International, một mục vụ phi lợi nhuận đưa anh đi khắp thế giới để nói về cuộc đời và sự dạy dỗ của Đức Chúa Jêsus. Anh cũng là nhà tư vấn kỳ cựu với cả Trung Tâm cho Thế Tục và Các Nghiên Cứu về Chủ Nghĩa Đương Đại ở ngoài Văn Phòng Sứ Mạng Cơ Đốc Phục Lâm của Toàn Cầu Tổng Hội thuộc Cơ Đốc Phục Lâm, cũng như Trung Tâm cho Chức Vụ Sáng Tạo, và phục vụ trong vai trò nhà tư vấn cho thanh niên Tổng Hội Bắc Mỹ cũng như Ban Thông Công Cơ Đốc Phục Lâm.
Anh Matthew nói rằng có một yếu tố đơn lẻ cung cấp nhiên liệu cho việc bước đi mỗi ngày như một Cơ Đốc Nhân của anh. “Đức Chúa Trời kêu gọi mỗi một chúng ta để phục vụ trong danh Ngài. Lúc đầu trong cuộc hành trình của tôi với Đức Chúa Jêsus tôi nghe có người nói rằng chức vụ là sự cứu rỗi của họ. Đầu tiên, tôi không hiểu lời bình luận đó, nhưng giờ tôi hiểu rồi. Chức vụ - trình bày Đức Chúa Jêsus cho tha nhân – đã giữ tôi liên kết với Ngài, nhận ra rằng tất cả là về Ngài và không có gì để làm với tôi cả.”
Alex Barrientos
Khi cậu chỉ mới 10 tuổi, mẹ cậu chấp nhận sứ điệp Cơ Đốc Phục Lâm và chịu báp-tem, và Alex cũng muốn làm nữa. Nhưng chưa ai giải thích gì với cậu. Cậu bé thậm chí còn không có một quyển Kinh Thánh. Alex và mẹ cậu bắt đầu đi nhà thờ, và cậu thích trường Sa-bát. “Tôi cứ đi đến trường Sa-bát, và chúng tôi có những mối quan hệ tuyệt vời ở nhà thờ. Vào ngày tôi chịu báp-tem, khi thời gian đến tôi bị sốt cao. Nó gần nằm ngoài dự kiến. Nhưng lúc đó vị mục sư nói, ‘Cứ quăng cậu ta xuống hồ. Cậu sẽ mát lại!’ Và đó là điều đã xảy ra. Tôi ra khỏi hồ và chắc chắn là cơn sốt đã biến mất. Nhưng rồi đó là tất cả những gì xảy ra,” Alex nói.
Đối với Alex, lễ báp-tem thực sự chỉ là sự khởi đầu. Khi đến tuổi học trường trung học cơ sở, Alex cảm thấy rằng cậu nên học ở trường công cộng địa phương, và cậu đăng ký học ở một trường Cơ Đốc Phục Lâm. Cậu tiếp tục học ở Học Viện Takoma ở Maryland. “Đi đến Takoma là lựa chọn tốt nhất của tôi trong đời mình. Đó là nơi tôi gặp Đức Chúa Jêsus.”
Mỉa mai thay, việc cấm đi ra ngoài khiến Alex biết về Đấng Christ. “Tôi nhớ mình ở đó, và công việc của chúng tôi không gì khác hơn là đọc Kinh Thánh. Tôi đọc Ma-thi-ơ đoạn 10, rồi đi đến giáo viên của mình và hỏi, “Nó có nghĩa gì vậy?”
“Ông chỉ mỉm cười và nói, ‘Sẽ có ngày con biết.’ Tôi đi trở về bàn mình, và ông ta có vẻ như nói ‘Thầy sẽ không giải thích cho con. Con sẽ phải nghĩ về nó.’ Và đó là điều khiến tuy suy xét tất cả những câu được chia sẻ với tôi từ lớp bảy hay lớp tám.” Rồi Alex được mời tham gia vào đội giảng luận của trường. Alex đã làm điều này trong toàn bộ công việc ở trường trung học của mình. “Ở giữa ba năm của đội giảng luận này, có một sự chú ý sâu sắc. ‘Kinh Thánh là gì? Tôi chỉ giảng về quyển Ước Vọng Muôn Đời, nhưng tại sao tôi giảng về Ước Vọng Muôn Đời? Bà Ellen White có ý nghĩa gì đối với tôi?’”
Sự thúc đẩy cuối cùng để trao phó cho Đức Chúa Jêsus đến vào Tuần Lễ Cầu Nguyện đến trong năm hai của cậu. Sau khi làm điều mình thấy hối tiếc, Alex đến buổi nhóm tối, nơi người giảng luận kêu gọi những đứa trẻ suy nghĩ về chức vụ - một điều gì đó mà diễn giả cụ thể này không làm quen. “Tôi đứng lên ở đó và khóc, thú nhận trước mọi người điều tôi đã làm. Tôi hoàn toàn thưa với Chúa, ‘Đây là điều Ngài đang kêu gọi con làm cả lần này.’ Và điều đó thật ý nghĩa bởi vì con có kế hoạch học chuẩn bị về y khoa.”
Sau khi học ở các trường đại học địa phương, anh Alex chấp nhận lời kêu gọi của một người bạn để học thần học ở Argentina tại trường Đại Học Cơ Đốc Phục Lâm River Plate. Khi trở về Mỹ, anh Alex học ở Trường Đại Học Southern Adventist và Trường Đại Học Washington Adventist, nơi đây anh sẽ tốt nghiệp vào cuối tháng này.
“Tôi nghĩ rằng khi quý vị vật lộn với Đức Chúa Trời, quý vị không bị thương đâu,” Alex nói. “Đó là vật lộn. Tôi vui mừng vì mình đã vật lộn với Đức Chúa Trời và vẫn tiếp tục làm thế, nhưng theo một cách tốt, tích cực. Đó là một kinh nghiệm học hỏi được mà chúng ta không thể làm bất cứ điều gì để quên. Vì vậy tôi vui mừng vì điều đó. Thật như vậy!”
Veronica Montez
Ronni lái xe xung quanh thị trấn để tìm một hội thánh thờ phượng trong ngày Sa-bát và không thể tìm thấy một hội thánh nào. Rồi một ngày nọ trong phần trị liệu vật lý cô nghe lỏm một nhà vật lý trị liệu nói chuyện về việc đi đến nhà thờ trong ngày thứ bảy. “Tôi rất hồi hộp về điều đó, nhưng khi nhà vật lý trị liệu trở lại và kiểm tra tôi, tôi hỏi về việc đi đến nhà thờ trong ngày Sa-bát và liệu tôi có thể đi với bà được không.” Ronni và bác sỹ vật lý trị liệu của cô trở thành bạn thân và sốt sắng học Kinh Thánh với nhau. Nhưng hiện nay, với một hội thánh Cơ Đốc Phục Lâm để dự nhóm, cô có một nơi để giải đáp nhiều thắc mắc của cô. Chồng cô và các con cô cùng tham gia với cô và đến hội thánh qua lễ báp-tem và xưng nhận đức tin vào năm 1995.
Ngày nay, cô Ronnie điều hành một trung tâm chăm sóc ban ngày bên ngoài nhà cô, và kết hợp chặt chẽ lối sống Cơ Đốc vào trong công việc hằng ngày. Vợ chồng Montez đóng vai trò tích cực trong hội thánh địa phương của họ và tiếp tục học hỏi, nghiên cứu Lời Chúa. Mặc dù con gái làm báp-tem lúc đầu với Ronnie không đi nhà thờ nữa, mẹ của cô gái nhìn lại sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời và biết rằng Ngài sẽ đáp lại lời cầu nguyện của bà về đứa trẻ này. “Con gái tôi biết và yêu mến Đức Chúa Trời nhưng chỉ là chưa muốn làm bất cứ điều gì với Ngài hiện nay. Nhưng tôi sẽ cầu nguyện. Tất cả ở trong sự quyết định của Chúa. Chúa sẽ hành động. Ngài sẽ hành động.
Wilona Karimabadi là biên tập viên quản lý tờ Kidsview và là một thành viên được ưa chuộng của ban biên tập Thế Giới Cơ Đốc Phục Lâm.
*Ellen G. White, Christian Education (Battle Creek, Mich.: International Tract Society, 1893), p. 122.
(Theo Adventistworld.org)
Blogger Comment
Facebook Comment