Các trường Cơ Đốc Phục Lâm ở Ấn Độ có lợi cho các sinh viên và gia đình của họ.
Tác giả: Andrew King
Hơn một triệu người gọi Ấn Độ là quê hương. Đây là quốc gia đông dân thứ hai trên thế giới sau Trung Quốc, và nó đang tăng lên nhanh chóng.
Hơn một trăm năm qua Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm đã phục vụ quốc gia rộng lớn này bằng cách phát triển một hệ thống giáo dục cung cấp hơn một nền giáo dục rất nhiều.
Trong hàng thế kỷ, hệ thống cấp bực ở Ấn Độ đã có một ảnh hưởng sâu sắc lên xã hội. Nhưng các trường Cơ Đốc Phục Lâm trong nước đã làm việc nhiều thập kỷ nhằm giảm nhẹ những ảnh hưởng này và phá vỡ những rào cản đã giữ những cá nhân không đạt được tiềm năng thực sự của họ.
“Từ khi bắt đầu hệ thống trường học, chúng tôi đã giới thiệu chương trình việc làm,” ông John Fowler, một phó giám đốc đã về hưu gần đây của Ngành Giáo Dục Toàn Cầu Tổng Hội, đã chỉ ra vai trò ích lợi mà công khó nhọc đã đóng góp cho hệ thống giáo dục của hội thánh.
“Có những sinh viên từ chối làm các việc chân tay khác nhau. Họ nói, ‘Nông nghiệp hả? Tốt thôi; tôi không ngại tới việc tham gia trồng cây, trồng rau, đó là công việc được đề cao. Nhưng quét ký túc xá, lau chùi toa-lét thì không; đó là công việc của người giúp việc. Nó không dành cho đẳng cấp của tôi trong cộng đồng.’
“Nhưng hệ thống Cơ Đốc Phục Lâm bằng cách nào đó đã phá hủy điều này trong các trường của chúng tôi,” ông Fowler cho biết. “Công việc, bất cứ việc gì, là món quà Đức Chúa Trời cho chúng ta. ‘Hãy chăm sóc trái đất, hãy là quản gia của trái đất,’ Ông nói. Triết lý đó cho rằng bạn làm bất cứ điều gì thì bạn là quản gia của cái đó – bất cứ lúc nào sinh viên làm việc chân tay, họ trở nên trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn, và sẵn sàng chăm sóc thế giới.”
Mỗi ngày sau giờ học mỗi sinh viên được phân công một công việc ở khuôn viên trường. Nội quy công việc mạnh mẽ này đã làm cho trường Lasalgaon ở trung Ấn Độ trở thành một địa điểm hấp dẫn dành cho cha mẹ gởi con cái mình.
Trong hàng thế kỷ, hệ thống cấp bực ở Ấn Độ đã có một ảnh hưởng sâu sắc lên xã hội. Nhưng các trường Cơ Đốc Phục Lâm trong nước đã làm việc nhiều thập kỷ nhằm giảm nhẹ những ảnh hưởng này và phá vỡ những rào cản đã giữ những cá nhân không đạt được tiềm năng thực sự của họ.
“Từ khi bắt đầu hệ thống trường học, chúng tôi đã giới thiệu chương trình việc làm,” ông John Fowler, một phó giám đốc đã về hưu gần đây của Ngành Giáo Dục Toàn Cầu Tổng Hội, đã chỉ ra vai trò ích lợi mà công khó nhọc đã đóng góp cho hệ thống giáo dục của hội thánh.
“Có những sinh viên từ chối làm các việc chân tay khác nhau. Họ nói, ‘Nông nghiệp hả? Tốt thôi; tôi không ngại tới việc tham gia trồng cây, trồng rau, đó là công việc được đề cao. Nhưng quét ký túc xá, lau chùi toa-lét thì không; đó là công việc của người giúp việc. Nó không dành cho đẳng cấp của tôi trong cộng đồng.’
“Nhưng hệ thống Cơ Đốc Phục Lâm bằng cách nào đó đã phá hủy điều này trong các trường của chúng tôi,” ông Fowler cho biết. “Công việc, bất cứ việc gì, là món quà Đức Chúa Trời cho chúng ta. ‘Hãy chăm sóc trái đất, hãy là quản gia của trái đất,’ Ông nói. Triết lý đó cho rằng bạn làm bất cứ điều gì thì bạn là quản gia của cái đó – bất cứ lúc nào sinh viên làm việc chân tay, họ trở nên trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn, và sẵn sàng chăm sóc thế giới.”
Mỗi ngày sau giờ học mỗi sinh viên được phân công một công việc ở khuôn viên trường. Nội quy công việc mạnh mẽ này đã làm cho trường Lasalgaon ở trung Ấn Độ trở thành một địa điểm hấp dẫn dành cho cha mẹ gởi con cái mình.
Đức tin, sự tuyệt vời – và không gian
“Thiếu sót của trường này là chúng tôi không có đủ phòng học. “Chúng tôi có nơi vui chơi rộng rãi, nhưng chúng tôi không có phòng thí nghiệm khoa học; chúng tôi không có những phòng thí nghiệm riêng biệt dành cho vật lý, hóa học, hay sinh học, vốn là những phần cần thiết của một trường đang phát triển.”
Trường Lasalgaon không phải là trường duy nhất tràn ngập sinh viên. Ở về phía Nam xa xôi là một trong những trường Cơ Đốc Phục Lâm lâu nhất ở đất nước này, trường James Memorial. Ngôi trường này, cũng giống như hầu hết ở Ấn Độ, là một trường thuộc giáo hạt. Phần lớn sinh viên theo học không phải là Cơ Đốc Nhân khi họ mới vào trường.
“Nếu chúng ta đào tạo trẻ em sớm, khi mà cuộc đời chúng được hình thành, chúng sẽ phát triển một đức tin rất vững chắc,” theo lời của Ambrose Shanmugan, hiệu trưởng của trường James Memorial. “Chúng tôi dạy Kinh Thánh cho các sinh viên ở tại đây; chúng tôi dạy chúng những câu chuyện ở trong Kinh Thánh. Chúng thích thú và sẽ trở lại đạo – thậm chí các sinh viên nước ngoài. Mỗi năm chúng tôi làm báp-tem cho các sinh viên tiếp nhận Đức Chúa Jêsus.
Trường Lasalgaon không phải là trường duy nhất tràn ngập sinh viên. Ở về phía Nam xa xôi là một trong những trường Cơ Đốc Phục Lâm lâu nhất ở đất nước này, trường James Memorial. Ngôi trường này, cũng giống như hầu hết ở Ấn Độ, là một trường thuộc giáo hạt. Phần lớn sinh viên theo học không phải là Cơ Đốc Nhân khi họ mới vào trường.
“Nếu chúng ta đào tạo trẻ em sớm, khi mà cuộc đời chúng được hình thành, chúng sẽ phát triển một đức tin rất vững chắc,” theo lời của Ambrose Shanmugan, hiệu trưởng của trường James Memorial. “Chúng tôi dạy Kinh Thánh cho các sinh viên ở tại đây; chúng tôi dạy chúng những câu chuyện ở trong Kinh Thánh. Chúng thích thú và sẽ trở lại đạo – thậm chí các sinh viên nước ngoài. Mỗi năm chúng tôi làm báp-tem cho các sinh viên tiếp nhận Đức Chúa Jêsus.
Nét văn hóa độc đáo này hấp dẫn các gia đình muốn điều tốt nhất cho con cái họ. “Trường có 900 học viên nhập học,” ông Shanmugam cho biết. “Nhưng trang thiết bị chúng tôi có hiện tại chỉ cung cấp đủ cho 500 đến 600 học viên mà thôi. Và trong những năm tới chúng tôi sẽ lấy thêm nhiều học viên nữa. Chúng tôi cần nhiều phòng học.”
Không gian không chỉ là thách thức duy nhất cho hệ thống trường Cơ Đốc Phục Lâm. Hầu hết các trường ở Ấn Độ được liên kết với Hội Đồng Ấn Đồ về Giáo Dục Trung Học. Cơ Quan đại diện này chăm sóc đặc biệt để quản lý những bài kiểm tra của trường trong các ngày chủ nhật.
Trường Cơ Đốc Phục Lâm Kottarakara ở bang Kerala được công nhận bởi chính phủ Ấn Độ. Tuy nhiên gần đây trường được chỉ thị tổ chức những kỳ thi quan trọng trong ngày thứ bảy.
Ông T.I. John, hiệu trưởng trường Cơ Đốc Phục Lâm Kottarakara giải thích các vấn đề đang nguy hiểm: “Các học viên được nhận vào đại học dựa trên kết quả của bài thi, và bài thi là rất quan trọng, mang tính quyết định cho cuộc đời tương lai của chúng. Một học viên không thể nghĩ tới việc bỏ thi nếu như muốn học cao hơn.”
Ông John đã hẹn gặp bộ trưởng giáo dục ở quận của ông và yêu cầu có sự điều chỉnh dành cho trường để các học viên của ông có thể trụ vững với niềm tin của họ và không thi vào những giờ trong ngày Sa-bát.
Nhà quản lý đã nói với ông John, “Tôi cũng là một Cơ Đốc Nhân. Tôi sẽ làm bài thi trong ngày Sa-bát; tôi sẽ làm bất cứ việc gì trong ngày thứ bảy.”
Ông John đáp lại, “Đức tin ông khác, đức tin tôi khác. Tôi sẽ không làm điều đó trong ngày Sa-bát, và các học viên của tôi cũng sẽ không làm. Vì vậy, xin làm ơn giúp cho các học viên của tôi có thể làm bài thi; xin hãy điều chỉnh thay thế.”
Cuối cùng ông John đã thuyết phục được ban cho phép các sinh viên thi sau những giờ trong ngày Sa-bát.
Tuy nhiên, một thách thức căn bản hơn khác đối mặt với trường Kottarakara: Các trang thiết bị sẽ không qua được sự kiểm tra để trở thành một thành viên của hội đồng giáo dục phi chính phủ. Các trường thành viên phải có không gian phòng học thỏa đáng cho mỗi sinh viên, và ngôi trường này đã phát triển hơn nhiều so với trang thiết bị của nó. Quả thực, không gian là một vấn đề chính cho tất cả trong số hơn 235 trường Cơ Đốc Phục Lâm ở Ấn Độ.
Không gian không chỉ là thách thức duy nhất cho hệ thống trường Cơ Đốc Phục Lâm. Hầu hết các trường ở Ấn Độ được liên kết với Hội Đồng Ấn Đồ về Giáo Dục Trung Học. Cơ Quan đại diện này chăm sóc đặc biệt để quản lý những bài kiểm tra của trường trong các ngày chủ nhật.
Trường Cơ Đốc Phục Lâm Kottarakara ở bang Kerala được công nhận bởi chính phủ Ấn Độ. Tuy nhiên gần đây trường được chỉ thị tổ chức những kỳ thi quan trọng trong ngày thứ bảy.
Ông T.I. John, hiệu trưởng trường Cơ Đốc Phục Lâm Kottarakara giải thích các vấn đề đang nguy hiểm: “Các học viên được nhận vào đại học dựa trên kết quả của bài thi, và bài thi là rất quan trọng, mang tính quyết định cho cuộc đời tương lai của chúng. Một học viên không thể nghĩ tới việc bỏ thi nếu như muốn học cao hơn.”
Ông John đã hẹn gặp bộ trưởng giáo dục ở quận của ông và yêu cầu có sự điều chỉnh dành cho trường để các học viên của ông có thể trụ vững với niềm tin của họ và không thi vào những giờ trong ngày Sa-bát.
Nhà quản lý đã nói với ông John, “Tôi cũng là một Cơ Đốc Nhân. Tôi sẽ làm bài thi trong ngày Sa-bát; tôi sẽ làm bất cứ việc gì trong ngày thứ bảy.”
Ông John đáp lại, “Đức tin ông khác, đức tin tôi khác. Tôi sẽ không làm điều đó trong ngày Sa-bát, và các học viên của tôi cũng sẽ không làm. Vì vậy, xin làm ơn giúp cho các học viên của tôi có thể làm bài thi; xin hãy điều chỉnh thay thế.”
Cuối cùng ông John đã thuyết phục được ban cho phép các sinh viên thi sau những giờ trong ngày Sa-bát.
Tuy nhiên, một thách thức căn bản hơn khác đối mặt với trường Kottarakara: Các trang thiết bị sẽ không qua được sự kiểm tra để trở thành một thành viên của hội đồng giáo dục phi chính phủ. Các trường thành viên phải có không gian phòng học thỏa đáng cho mỗi sinh viên, và ngôi trường này đã phát triển hơn nhiều so với trang thiết bị của nó. Quả thực, không gian là một vấn đề chính cho tất cả trong số hơn 235 trường Cơ Đốc Phục Lâm ở Ấn Độ.
Tiền lạc hiến Sa-bát thứ 13 cho quý đầu tiên của năm 2011 sẽ cung cấp cho tài chính để xây dựng những phòng học mới trên cả ba trong số những khuôn viên này – hơn 40 phòng học mới.
Và hội thánh nữa
Vào năm 1978, một buổi nhóm hướng ngoại nhỏ được tổ chức dưới tàng cây cao su trong vùng rừng xa xôi của miền Trung Ấn Độ. Sau khi buổi nhóm kết thúc, nhiều tân tín hữu cùng nhau xây dựng một nhà thờ bằng rơm khô và bùn để nhóm lại.
Các tín hữu địa phương hy vọng có phương tiện để xây dựng một ngôi nhà mới và lớn hơn để cung cấp nơi ở cho những ai gia nhập trong ba thập kỷ vừa qua. “Tôi đã ở hội thánh này 30 năm cho đến nay,” ông George, một trưởng lão địa phương cho biết. “Chúng tôi đã kiêng ăn và cầu nguyện để một nhà thờ mới sẽ được xây lên để giữ các tín đồ của chúng tôi.”
Trong nhiều năm các tín đồ trong hội thánh đã cùng nhau làm việc để giữ ngôi nhà thờ nhỏ này. Họ không có nguồn lực để xây dựng một nhà thờ lớn hơn nhằm giữ lấy hội chúng đang tăng trưởng của họ.
“Vợ chồng tôi đã cầu nguyện nhiều năm để một tòa nhà mới có thể đến nơi chúng tôi,” trích lời bà Taya William, một tín hữu địa phương. “Chồng tôi qua đời đầu năm nay, nhưng chỉ vừa khi ông qua đời, chúng tôi đã nhận ra một nhà thờ mới được xây. Ông ấy thật hạnh phúc.”
Sự ủng hộ tài chính cho Ngân Quỹ Thế Giới và Tiền Dâng Giáo Hạt sẽ chu cấp quỹ cho một ngôi nhà thờ bằng kim loại để được xây dựng trong ngôi làng nhỏ Perayam, cũng như 7 địa điểm khác trong nước Ấn Độ.
Sứ mạng của Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm là dẫn dắt người ta đến với Đức Chúa Jêsus có thể tiếp tục ở một quốc gia rộng lớn như Ấn Độ chỉ với sự cầu nguyện của quý vị, sự ủng hộ tài chính, và quyền năng của Đức Thánh Linh.
Để tìm hiểu thêm về những thử thách của Giáo Hạt Cơ Đốc Phục Lâm, xin vào AdventistMission.org.
Các tín hữu địa phương hy vọng có phương tiện để xây dựng một ngôi nhà mới và lớn hơn để cung cấp nơi ở cho những ai gia nhập trong ba thập kỷ vừa qua. “Tôi đã ở hội thánh này 30 năm cho đến nay,” ông George, một trưởng lão địa phương cho biết. “Chúng tôi đã kiêng ăn và cầu nguyện để một nhà thờ mới sẽ được xây lên để giữ các tín đồ của chúng tôi.”
Trong nhiều năm các tín đồ trong hội thánh đã cùng nhau làm việc để giữ ngôi nhà thờ nhỏ này. Họ không có nguồn lực để xây dựng một nhà thờ lớn hơn nhằm giữ lấy hội chúng đang tăng trưởng của họ.
“Vợ chồng tôi đã cầu nguyện nhiều năm để một tòa nhà mới có thể đến nơi chúng tôi,” trích lời bà Taya William, một tín hữu địa phương. “Chồng tôi qua đời đầu năm nay, nhưng chỉ vừa khi ông qua đời, chúng tôi đã nhận ra một nhà thờ mới được xây. Ông ấy thật hạnh phúc.”
Sự ủng hộ tài chính cho Ngân Quỹ Thế Giới và Tiền Dâng Giáo Hạt sẽ chu cấp quỹ cho một ngôi nhà thờ bằng kim loại để được xây dựng trong ngôi làng nhỏ Perayam, cũng như 7 địa điểm khác trong nước Ấn Độ.
Sứ mạng của Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm là dẫn dắt người ta đến với Đức Chúa Jêsus có thể tiếp tục ở một quốc gia rộng lớn như Ấn Độ chỉ với sự cầu nguyện của quý vị, sự ủng hộ tài chính, và quyền năng của Đức Thánh Linh.
Để tìm hiểu thêm về những thử thách của Giáo Hạt Cơ Đốc Phục Lâm, xin vào AdventistMission.org.
Andrew King là một nhà sản xuất vi-đê-ô cho Văn Phòng Giáo Hạt Cơ Đốc Phục Lâm.
(Theo Adventistworld.org)
Blogger Comment
Facebook Comment