Về những viên đá

Hành động nhỏ của cậu bé dạy người bà này một bài học lớn.
“Bà ơi, bà có muốn nhìn thấy một viên đá thật đẹp không?”

Cậu bé Bryce 6 tuổi nhanh chóng đưa tay ra từ phía sau lưng. Năm ngón tay đầy cát mở rộng, và trong tay cậu có một viên đá rất bình thường- màu xám, có hình dạng như con cóc, không lấp lánh đặc biệt.
Không người bà nào muốn phá hỏng điều kỳ diệu, và bởi vì bất kỳ điều gì được chuẩn bị bởi một đứa cháu mang vẻ lấp lánh của nó, tôi vui mừng thích thú vì khám phá của cháu. Những lời nói tiếp theo của cháu làm tôi mắc cười: “Nếu muốn thì bà có thể mua nó,” cháu đề nghị tất cả trong đức tin tốt lành, và với một chút lưỡng lự cho việc bỏ nó đi vì 25 xu.

Tôi đã trả 25 xu cho viên đá tương tự như hàng ngàn viên đá khác mà tôi có thể nhặt được mà chẳng tốn xu nào ở bờ hồ vào hôm đó. Bảy năm sau đó, nó vẫn còn ở đâu đó trong hộc bàn của tôi. Không chỉ vậy, nó có 3 “đứa bạn”, cũng được mua bằng mỗi 25 xu như thế.Tôi đã luôn nghi ngờ rằng những số 2, 3 và 4 có thể đến với những động lực vì lợi lộc hơn nữa.

Tôi có bị phát hiện không? Tôi không nghĩ thế. Đối với bé Bryce, những viên đá này là những phát hiện hấp dẫn, mỗi viên độc đáo và đặc biệt. Không nghi ngờ gì, cậu bé rất vui mừng kiếm được một đô-la từ những cuộc đào bới nghiên cứu của mình, nhưng cậu ấy khá chắc rằng mình đã tạo ra giá trị cho đồng tiền. Cậu bé đã làm thế. Mặc dù nó không nằm ở những viên đá.

Có một viên đá khác mà tôi hết sức mong mỏi được ban cho vào một ngày nào đó trong những này này.
Trẻ con thích những viên đá. Nếu chúng ta quay lại những ký ức mông lung của thời thơ ấu, chúng ta hiểu tại sao. Những viên đá rất hấp dẫn. Chúng ta không thể cắn hay đập vỡ chúng mặc dù chúng ta cố làm. Chúng ta sớm nhận ra rằng những vật cứng, độc lập trên đời này thì “giống như là viên đá vậy.” Nhờ cha hay anh giúp đỡ, chúng ta học cách bỏ chúng đi. Thậm chí khi không ai giúp sức, chúng ta cũng quăng chúng đi, dùng chúng để đo sức mạnh và sự lanh lợi mình. Nhưng có nhiều điều gì đó hơn thế. Chúng ta nhìn thấy nhiều thứ trong chúng- những con bướm, thú vật, gương mặt, và tấm lòng. Chúng ta nhìn và nhìn, thấy hơn và hơn nữa. Bryce đã thấy những điều tuyệt vời trong những viên đá này.
Nó sẽ là một bí mật 
Có một viên đá khác mà tôi rất mong muốn được ban cho vào một ngày nào đó trong những ngày này. Tôi đã đọc về nó hàng năm trời, và suy nghĩ về nó thắp sáng lên những khoảnh khắc tăm tối trong tôi. Nó sẽ không lớn, hay nhỏ hơn viên đá màu xám có hình như con cóc của Bryce. Nó vừa vặn trong lòng bàn tay của tôi và tôi có thể bỏ nó vào túi và mang đến bất cứ nơi nào tôi đi tới. Nhưng tôi sẽ không cho ai thấy hết. Không cần phải làm như vậy, vì chẳng ai có thể hiểu về nó. Tên mới của tôi sẽ được ghi lên trên đó. Người ta sẽ gọi tên bằng tên đó, nhưng không hiểu ý nghĩa của nó. Chỉ có Đức Chúa Jesus hiểu ý nghĩa của nó mà thôi.

Tôi tìm thấy điều này Khải Huyền 2: 17: “Ai có tai, hãy nghe lời Đức Thánh Linh phán cùng các Hội thánh: Kẻ nào thắng, ta sẽ ban cho ma na đương giấu kín; và ta sẽ cho nó hòn sỏi trắng, trên đó có viết một tên mới, ngoài kẻ nhận lấy không ai biết đến.”

Lần đầu khi đọc sứ điệp này, tôi đã ngạc nhiên. Ma-na đương giấu kín là gì? Bánh sự sống là gì? Lời của Đức Chúa Trời là gì? Ngay lập tức tâm trí tôi lóe lên hình ảnh Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên trong nơi đồng vắng; và quyền năng diệu kỳ, nâng đỡ sự sống của loại ma-na đó. Rồi nó nhanh chóng trở về sườn đồi Ga-li-lê cỏ um tùm. Những giỏ bánh mới giòn rụm, vô số cá, một biển những gương mặt kinh sợ khó che giấu suy nghĩ đằng sau chúng. Ô, một vị vua diệu kỳ của dân Y-sơ-ra-ên! Những nụ cười toe toét, những bàn tay xoa vào nhau hưởng ứng.

Nhận ra mối nguy hiểm tiềm ẩn cho sứ mạng mình, Đức Chúa Jesus giải thích rằng họ không nên tìm kiếm một vị vua nuôi quân đội mình bằng bánh mỳ. Ngài phán: “Ta là bánh hằng sống từ trên trời xuống; nếu ai ăn bánh ấy, thì sẽ sống vô cùng; và bánh mà ta sẽ ban cho vì sự sống của thế gian tức là thịt ta.” (Giăng 6: 51).

Hiện tôi đang ở đây, 2000 năm sau lời hứa ban ma-na giấu kín trong sách Khải Huyền cho tôi nếu tôi thắng. Ma-na đó chính là Đức Chúa Jesus. Giấu kín trong lòng tôi, Ngài là Bánh hằng sống nuôi dưỡng tôi, chuyển hóa linh hồn tôi, và khiến tôi thành một người chiến thắng.

Thật là một ý tưởng tuyệt vời. Nhưng còn nhiều hơn thế nữa!

Đoạn Kinh thánh trong Khải huyền viết: “Ta sẽ cho nó hòn sỏi trắng.”

Chính là Đức Chúa Jesus, cầm lấy nó trong bàn tay mang dấu đinh, mang nó ra từ phía sau lưng Ngài và tặng nó cho tôi. Tôi không thể cắn nó, tôi không thể đập vỡ nó. Tôi chỉ có thể giữ chặt nó trong bàn tay run rẩy của mình và tiếp nhận nó. Tôi sẽ không phải trả 25 xu hay một tỉ bạc. Không gì tôi có có thể trả nổi cho nó.

Đó là một món quà riêng tư mà Đức Chúa Jesus tặng tôi. Khi tôi nhìn thấy nó, mọi sự việc liền hiện ra- và trên hết, tấm lòng của chính Đức Chúa Jesus. 
Hai giọt nước mắt 
Từ chính lần đầu tiên tôi đọc đoạn kinh thánh tuyệt vời này (thực sự đọc nó) tôi hiểu rằng viên đá trắng có nghĩa là tôi không còn tội lỗi nữa. Tôi xem nó như một viên đá sạch sẽ, tinh khiết, không bợn nhơ, nói rằng tôi đã được trọn vẹn trong Đức Chúa Jesus, mãi mãi tự do khỏi tội lỗi và cám dỗ.

Tôi nhìn kỹ vào viên đá này, và nó thậm chí còn nói với tôi nhiều hơn nữa- lẽ thật đẹp đẽ nhất của tất cả. Vì có một tên mới viết trên hòn đá, mà chỉ có tôi cùng Đức Chúa Jesus hiểu ý nghĩa của nó. Ngài đã nháy mắt để tôi hiểu, nhưng có nước mắt trong cái nháy mắt đó mà phù hợp với giọt nước mắt trong mắt tôi. Chỉ có hai chúng tôi biết được bí mật.

Đã bao nhiêu lần chúng ta khao khát, trong những thời kỳ cực kỳ khó khăn trên đất này- những thời kỳ tổn thương, đau đớn, nản lòng, thất vọng- cho ai đó quan tâm, lắng nghe, hiểu và khuyên nhủ! Rõ ràng là hiện có một Đấng luôn làm những điều đó.

Chuyện kể về một người da đỏ trước ngưỡng cửa trưởng thành. Ở bộ tộc của anh, để một người trẻ chứng tỏ bản thân, anh ta phải chịu một đêm bị bịt mắt một mình ở trong rừng. Cha của anh dẫn anh ra rừng để chịu thử thách. Khi bóng tối đêm đen trong rừng kéo xuống như những bức tường dày trong hang tối, và khi những tiếng cú bắt đầu kêu lên trong đêm, người cha đặt anh thanh niên này ngồi ở một gốc cây già, cột quanh đầu anh để bịt mắt lại, và nói lời tạm biệt trong đêm.

Qua một đêm dài và khủng khiếp, người da đỏ trẻ tuổi này ngồi yên và cảnh giác. Anh có thể nghe tiếng kêu sột soạt nhẹ nhàng của con vật chạy tới lui ngang bãi cỏ, và tiếng báo gầm gần đó. Bằng tất cả nghị lực, anh tranh đấu để không tháo bỏ băng bịt mắt và chạy nhanh về làng. Nhưng anh vẫn ở lại gốc cây cho đến khi anh phát hiện ra những tia nắng bình minh yếu ớt. Anh thấy nhẹ nhàng khi cởi bỏ băng bịt mắt và trong sự kinh ngạc, anh thấy cha mình ngồi vững chãi ngay đó và yên lặng ở gốc cây bên cạnh. Ông đã trải qua một đêm đầy đáng sợ cùng với con trai mình.

Chúng ta chắc rằng Đức Chúa Trời không bao giờ lìa bỏ chúng ta. Và một ngày nào đó chúng ta sẽ biết điều này vượt quá câu hỏi khi chúng ta đọc tên mới viết trên hòn đá trắng. 
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment