Theo hình ảnh của Đức Chúa Trời

Nhận ra toàn bộ tiềm năng của chúng ta tạo ra một sự khác biệt lớn.
Từ đầu trong Sáng Thế Ký, Đức Chúa Trời bày tỏ điều có thể là sự hiểu biết sâu sắc bên trong quan trọng nhất để bày tỏ chúng ta là ai. Sự hiểu biết sâu sắc bên trong định rõ những thế mạnh của chúng ta, bày tỏ mục đích và những khuôn mẫu trong mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Điều này được tìm thấy trong Sáng 1: 26: “Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta…”

Trong nhiều năm, như hầu hết những tín đồ, tôi không hiểu việc được tạo dựng theo hình ảnh Đức Chúa Trời có ý nghĩa gì. Có thể nói, nét sắc sảo trong mỗi chúng ta nói cho chúng ta biết mình giống như Đức Chúa Trời mà chúng ta không nhận ra như thế nào. Làm sao mà chúng ta có thể khẳng định nếu như thậm chí chúng ta còn không thấy Ngài trong chúng ta? Thế rồi một ngày nọ khi chuẩn bị dạy một khóa học về Sáng Thế Ký, tôi chợt nhận ra rằng tôi không chỉ biết nó có ý nghĩa gì, mà toàn bộ cuộc đời chuyên nghiệp của tôi đã dựa trên món quà vĩ đại này từ Đức Chúa Trời.
Đột nhiên, tôi hiểu được 
Khi tôi chuẩn bị quyển sổ ghi chú cho lớp học, tôi lý luận rằng “hình ảnh của Đức Chúa Trời” phải dẫn đến những khía cạnh về bản chất con người mà không được chia sẻ với bất kỳ dạng sống nào trên đất. Ý nghĩa của nó phải được thành lập theo cách Đức Chúa Trời bày tỏ Ngài ra trong chương đầu tiên của sách Sáng Thế Ký. Bức tranh vượt trội hơn hết về Đức Chúa Trời trong những câu mở đầu này là quyền năng sáng tạo của Ngài trong công việc.

Và điều này đã chạm đến tôi: được tạo dựng theo hình ảnh Đức Chúa Trời có nghĩa là chúng ta được ban cho khả năng lẫn nghị lực để sáng tạo. Trong vòng tất cả những vật sống, chỉ có con người có được khả năng này. Dĩ nhiên, một số thú vật và côn trùng “làm” những sự việc- hải ly xây đập, kiến làm những tổ lớn, vv. Nhưng những khả năng cố định, giới hạn này cho phép chúng sinh tồn. Dựa trên bất cứ chuẩn mực nào, con người là những sinh vật sáng tạo thực sự duy nhất trên đất.

Chúng ta không chỉ có thể sáng tạo, mà còn được thúc đẩy để sáng tạo. Mỗi người trong chúng ta có sự nổi bật về sáng tạo ở một số dạng. Nó có thể xảy ra đối với tay chúng ta: viết chữ, âm nhạc, hay điền kinh. Từ những đứa bé vẽ những bức tranh bằng viết chì về gia đình chúng cho đến những kiến trúc sư lần đầu tiên bước qua những tòa nhà mà trước đây chỉ tồn tại trong sự tưởng tượng của họ, tất cả chúng ta đều tìm ra niềm hãnh diện, vui mừng và trọn vẹn trong những nỗ lực sáng tạo của họ. Bất kể chúng ta có kỹ năng nào, chúng ta có được sự thích thú tuyệt vời từ việc sử dụng nó. Mặc dù một cuộc đời thư giãn tinh khiết không có việc gì để làm có thể nghe hấp dẫn, sự thật là chúng ta cần phải làm một điều gì đó để cảm thấy thỏa nguyện về cuộc đời. Chúng ta sẽ bị lạc nếu chúng ta không có mục đích. Nói khác đi, chúng ta phải sáng tạo.

Qua đào tạo, tôi là một kỹ sư điện. Tôi đã dạy khoa học máy tính và kỹ thuật kỹ sư hơn 20 năm. Toàn bộ cuộc đời chuyên nghiệp của mình, tôi đã sử dụng những kỹ năng của tôi để biến tưởng tượng của mình thành hiện thực. Tôi đã thiết kế phần cứng và viết phần mềm mang tính sáng tạo. Vào lúc đó, tôi đã không hiểu rằng tôi đã sử dụng tia sáng của sự sáng tạo mà đã làm cho tôi “giống như” Đức Chúa Trời. Sự thích thú và trọn vẹn mà tôi cảm nhận về một công việc được thực hiện tốt là một sự phản ảnh về niềm vui mà Đức Chúa Trời đã kinh nghiệm khi Ngài nhìn lại sự sáng tạo của Ngài và phán rằng nó “tốt lành.”
Một câu chuyện minh họa 
Mới gần đây, tôi có xem phim tài liệu về những người đoạt giải Oscar, Born into Brothels, kể về câu chuyện những trẻ em hành nghề mại dâm ở Calcutta. Đây là câu chuyện xé lòng về những trẻ em bị thất lạc và nỗ lực của một người phụ nữ nhằm thay đổi cuộc đời của chúng. Mặc dù đây không phải là một câu chuyện Cơ Đốc, nó minh họa nhu cầu cần sáng tạo của chúng ta.

Nếu tôi phải tôn vinh Đức Chúa Trời và cảm tạ Ngài vì những kỹ năng Ngài đã ban cho tôi, tôi cần hướng tất cả khả năng sáng tạo về những gì làm vui lòng Ngài.
Nhà làm phim tài liệu, Zana Briski, cố gắng giúp đỡ một nhóm nhỏ các trẻ em bằng cách cho chúng máy chụp ảnh và dạy chúng nghệ thuật chụp ảnh. Kết quả là bà đã mở ra trọn cả một thế giới mới cho những đứa trẻ này. Vì đây là lần đầu tiên chúng thật sự sáng tạo và tạo ra kết quả. Chương trình của bà thành công mỹ mãn vì nó đánh đúng vào ân tứ của Đức Chúa Trời: nhu cầu sáng tạo. Vì đây là lần đầu tiên, những đứa trẻ này được cho những phương tiện để thực hiện ân tứ này. Điều này tạo ý nghĩa và mục đích cho cuộc đời của chúng, và cũng mang niềm vui lại cho chúng.

Nhưng con người không thể sáng tạo như Đức Chúa Trời được. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có sáng tạo từ chỗ không có gì. Chúng ta cần phải có vật liệu thô. Chúng ta có thể sáng tạo trong tâm trí mình. Sự tưởng tượng của chúng ta không bị hạn chế bởi những giới hạn đi cùng với nhu cầu về vật liệu. Chúng ta có thể tưởng tượng bất cứ điều gì, kể cả những điều mà chúng ta chưa bao giờ thực sự xây dựng nên. Có lẽ bằng cách này chúng ta gần gũi nhất với hình ảnh của Đức Chúa Trời.
Hơn cả tri thức 
Hiểu những gì chúng ta chia sẻ với Đức Chúa Trời và Ngài tạo dựng chúng ta như thế nào thì nhiều hơn là chỉ một sự thực hành tri thức thú vị. Đối với tôi, một khi tôi biết được rằng động cơ sáng tạo của tôi được làm theo kiểu mẫu của Đức Chúa Trời, cuối cùng tôi hiểu rằng tại sao rất quan trọng để “bắt hết các ý tưởng làm tôi vâng phục Đấng Christ” (II Cô 10: 5). Sự tưởng tượng của tôi là một ân tứ từ Đức Chúa Trời. Nhưng trong thế giới sa ngã, tôi có thể sử dụng ân tứ này để tạo nên sự đẹp đẽ hay rác rưởi. Không may mắn thay, nhân loại làm cả 2 việc này một cách tuyệt vời. Nếu tôi phải tôn vinh Đức Chúa Trời và cảm tạ ơn Ngài về những kỹ năng Ngài đã ban cho tôi, tôi cần phải hướng tất cả khả năng sáng tạo của tôi về những gì làm vui lòng Ngài.

Có lẽ quan trọng hơn, giờ tôi hiểu những gì đã từng là nẻo rất khó khăn đối với tôi. Đức Chúa Jesus từng phán rằng nếu chúng ta nhìn đàn bà mà động tình ham muốn thì đã phạm tội tà dâm trong tư tưởng chúng ta rồi (xem trong Ma-thi-ơ 5: 28). Tôi tự hỏi tại sao tưởng tượng về một tội cũng xấu như là làm tội. Điều này có vẻ chưa từng công bình đối với tôi. Nhưng nếu sự tưởng tượng mang tính sáng tạo của tôi không chỉ là một ân tứ từ Đức Chúa Trời nhưng chính là bản thể của hình và tượng Đức Chúa Trời, rồi sử dụng nó để nghĩ về tội là đưa nó đến một nơi mà Đức Chúa Trời không bao giờ đi đến đó. Điều đó làm biến dạng và phỉ báng bản tính Đức Chúa Trời trong chúng ta. Nơi mà tôi từng dung dưỡng và thậm chí thích thú với những ý nghĩ tội lỗi, tin rằng điều này được cho phép vì tôi sẽ không bao giờ hành động theo những ý nghĩ đó, hiện nay tôi nhìn thấy thật sự chúng là gì: có sự tối tăm và kinh khiếp ở trong đó.

Bây giờ khi tôi viết lên một tờ giấy, vẽ một đường vòng chung quanh, hoặc lấy một ý tưởng dành cho kết luận tự nhiên của nó, tôi kinh nghiệm nhiều hơn chỉ là một sự thỏa mãn về việc hoàn tất một nhiệm vụ. Tôi quay lại với Đức Chúa Trời và nói: “Kính lạy Cha, xin hãy nhìn vào những gì con vừa làm, Cha nghĩ gì về nó?” Tôi tưởng tượng Ngài mỉm cười về sự hoàn tất của tôi như một người cha tự hào dán tác phẩm cuối cùng của con mình lên tủ lạnh.

Đáng buồn thay khi những tín đồ không nhìn thấy hình ảnh của Đức Chúa Trời ở trong họ. Nhưng là một niềm vui mừng lớn khi nhận ra ân tứ vĩ đại mà Đức Chúa Trời đã ban cho tất cả chúng ta. Đây là lúc để bày tỏ hình tượng Đức Chúa Trời trong toàn thể những tín đồ. Đây là lúc để sử dụng những ân tứ sáng tạo nhằm phục vụ Đức Chúa Trời và người khác.

Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment