Những hiểm họa về linh hồn

Những sự xâm nhập quỷ quyệt (và không quá quỷ quyệt) vào trong sự nguyên vẹn của đức tin chúng ta 
 
Ave Maria là một trong những bài cầu nguyện Cơ Đốc lâu đời và phổ biến nhiều nhất, đã là một thành phần trong nghi lễ của giáo hội Công Giáo từ thế kỷ thứ 15, được đọc thuộc lòng của những lời cầu nguyện Rosary. Ðược phổ nhạc dưới nhiều dạng khác nhau. Bài phổ nhạc bởi Franz Schubert và Charles Gounod được liệt vào hàng nổi tiếng nhất. Nếu quý vị được nghe Luciano Pavarotti hát (hay thậm chí sống động hơn- tha thứ cho sự thiếu tôn kính- do Aaron Neville), thì bạn sẽ hiểu được sức thu hút của nó như thế nào. Tôi say mê mỗi khi nghe nó.

Tuy nhiên, bài hát cũng có những yếu tố dựa trên kinh thánh rõ ràng (dựa trên Lu-ca đoạn 1), những gì chúng ta có ở đây là lời cầu nguyện của Mary, bị che đậy hầu hết đối với chúng ta vì nó thể hiện bằng tiếng La-tinh. Liệu tôi sẽ bị lay động bởi một đoạn nếu những lời của nó được dịch ra đồng thời với giai điệu đẹp đẽ cho tai tôi không? Lời nhạc kết thúc như thế này:

“Mary thánh, Mẹ của Đức Chúa Trời,
Bây giờ xin hãy cầu nguyện cho chúng tôi những tội nhân
Vào giờ phút sắp chết chúng tôi. Amen.”

Khi tôi để cho lòng say mê âm nhạc của mình che mắt mình đối với điều không phù hợp với Kinh Thánh trong lời nhạc nó, thì đó chỉ là cảm xúc của tôi thôi. Cầu nguyện với người chết thì không đúng và không dựa trên nền tảng Kinh Thánh.

Ngay từ khi khởi đầu, phong trào Cơ Đốc Phục Lâm đã đề cao thần học và giáo lý. Mặc dù chúng ta bị nhạo báng vì nó, và mặc dù một vài tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm bởi sự thái quá của mình đã vô tình làm cho giáo lý và thần học mất thiện cảm, nó sẽ là một lỗi lầm khủng khiếp để bỏ đi lập trường lịch sử này. Và không có giáo lý nào mà chúng ta ủng hộ đã gặp phải sự phản đối cứng rắn hơn là giáo lý liên hệ tới những gì xảy đến cho người ta khi họ chết.
Một quyển sách làm dậy sóng 
Một giáo sư ở một trong những đại học chúng tôi đã liên hệ với tôi vào đầu năm 2009, hỏi tôi đã nghe về “Quyển sách Cơ Đốc bán chạy nhất chưa từng thấy…quyển The Shack”1 hay chưa. Ở lớp trường Sa-bát Collegiate, ông nói đã dùng nó ba tháng một lần vào học kỳ trước, và ông cũng nghe nói các hội thánh Cơ Đốc Phục Lâm đã “giới thiệu nó cho sự thảo luận trường Sa-bát hoặc cho người khác đọc nữa.” Từ đó, tôi đã nghe những bản tường trình về toàn bộ công nhân viên tại các tổ chức giáo dục Cơ Đốc Phục Lâm nhằm giới thiệu quyển sách cho các học viên, thậm chí (trong một trường hợp) phân phối những bản sao của nó cho những người sống trong kí túc xá, và mời tác giả nổi tiếng vào trong khuôn viên để phỏng vấn và giao lưu với khoa và sinh viên.
Cuốn sách đã nhận những bài phê bình khen ngợi trong vài quý. Trong phần giới thiệu trên Web site của quyển sách, Eugene Peterson miêu tả The Shack như là có “tiềm năng làm cho thế hệ chúng ta những gì quyển Pilgim’s Progress đã làm trong thế hệ của ông.”2

Vậy nó viết về cái gì?

Một bản tóm tắt những tình tiết xuất hiện trên bìa cuốn sách: “Con gái út của Mackenzie Allan Philip, cô Missy đã bị bắt cóc trong kỳ nghỉ hè của gia đình và rõ ràng là cô đã bị sát hại dã man và được tìm thấy trong một cái lều bỏ hoang nơi vùng Oregon hoang dã. Bốn năm sau, trong lúc hết sức đau buồn, Mack nhận một ghi chú đáng nghi ngờ, rõ ràng là từ Đức Chúa Trời, mời ông trở lại căn lều đó trong những ngày cuối tuần. Chống lại những quyết định tốt hơn, ông đến căn lều vào một buổi trưa lạnh giá và bước lại vào cơn ác mộng tối tăm nhất của mình. Những gì Mack tìm thấy đã thay đổi thế giới của ông vĩnh viễn.”

Một điều quý vị không bao giờ nên đánh giá thấp là tác động của tiểu thuyết. Và những gì chúng ta có ở đây là tiểu thuyết với một nhật ký- nhật ký thần học. Trong căn lều bỏ hoang, Mack đã chạm trán Ba Ngôi và khám phá rằng Đức Chúa Chúa toàn bộ là về “những mối quan hệ”- một từ phổ biến trong vòng Cơ Đốc Nhân ngày nay. (Khi nó xảy ra, tôi đang ở trong sách Giê-rê-mi trong khi đọc cuốn tiểu thuyết và tôi chú ý đến sự đối lập lớn lao giữa Đức Chúa Trời của căn lều và Đức Chúa Trời của Giê-rê-mi. Vô tình, đó là Đức Chúa Trời vui vẻ mà chúng ta tìm thấy ở đây- một Đấng cần cà-phê buổi sáng, đi ra sau khi dùng thức uống có cồn và xuống đồi.)
Những đứa con gái chết quay trở lại 
Sự việc quyết định diễn ra trong căn lều đó là cuối cùng Mack tiếp xúc với (quý vị đoán) Missy, người mà hiện nay an toàn (quý vị đoán một lần nữa) trên thiên đàng. Cô an ủi cha mình, cung cấp chứng cớ về những kẻ sát nhân, và đảm bảo rằng cô chết không phải do lỗi của ông. Toàn bộ câu chuyện là một giấc mơ được gói ghém trong một cơn mê trong việc của một cuốn tiểu thuyết giả tưởng. Mọi thứ thì dễ thay đổi, riêng tư và mơ hồ. Nhưng rõ ràng là người chết có thể giao tiếp với chúng ta.

Đó là một thể loại thấm đẫm văn hóa tạm thời, như được nhà phê bình phim ảnh của tờ LosAngeles Times, Bob Mondello, trong bản tường trình gần đây trên Đài Phát Thanh Công Cộng Quốc Gia (National Public Radio)3. Trong một phim gần đây, Mondello lưu ý, “những người con gái đã chết trở lại như những hồn ma để giúp cha của chúng.” Trong phim The lonely bones (Hài cốt cô độc) “hồn ma Susie Salmon…theo dõi cha cô, hướng dẫn ông từng bước hướng về kẻ giết cô.” Trong phim The Edge of Darkness (Vực thẳm tối tăm), đứa con gái nhỏ của cha mình, đã cố gắng thoát khỏi lối nguy hại, thay vì bị giết chết bởi những bước đi của cha mình- và rồi bắt đầu nói chuyện với ông từ phía bên kia mồ mả.” Và trong vở kịch lịch sử Creation (Sự Sáng Thế), người con gái đã mất gần đây của Charles Darwin [Annie]…ám vào những nghiên cứu của ông và động viên ông và hoàn tất cuốn sách bước ngoặc của ông On the Origin of Species (Nguồn gốc muôn loài.)

Ghost Whisperer (Những hồn ma thì thầm), bộ phim Truyền hình CBS đứng đầu vào tháng 9 năm 2005 là một trong những loạt phim có cùng cảm hứng. Show diễn theo cuộc đời của Melinda Gordon (do Jennifer Love Hewitt đóng) người có thể giao tiếp với những linh trên đất hay những hồn ma bám vào những vật sống vì họ chưa hoàn thành công việc trên thế giới chúng ta.”
Những hiểm họa che giấu 
Vấn đề gây tranh cãi nhất mà các nhà truyền giáo Cơ Đốc Phục Lâm giải quyết không phải là về ngày Sa-bát, nhưng là tình trạng người chết. Người ta muốn tin rằng, những người yêu dấu lìa khỏi họ đã đi lên thiên đàng và đang “nhìn xuống” họ, và cũng có thể gởi tín hiệu hay sứ điệp về. Bất cứ sự dạy dỗ đối lập nào cũng đối diện với sự chống đối quyết liệt.

Học giả Kinh Thánh Tân Ước xuất sắc, ông Oscar Cullman, nói rằng một trong những lá thư bẩn thỉu nhất ông nhận được trong toàn bộ sự nghiệp của ông đến từ sự phản hồi lại một bài văn ngắn trong đó ông đã tranh luận trường hợp trong kinh thánh về sự sống lại của người chết chống lại tư tưởng Hy Lạp về sự bất tử của linh hồn. Một phụ nữ Pháp đã viết cho ông: “Người Pháp chết vì thiếu Bánh Sự Sống, đã được cho thay vì bánh mỳ thì là đá, nếu không phải rắn độc.”6 Trong phiên thờ phượng tưởng nhớ nổi tiếng tại Washington National Cathedral (Nhà Thờ Lớn Quốc Gia Washington) không lâu sau ngày 11 tháng 9, Billy Graham, trong một sứ điệp tuyệt vời khác, đảm bảo với thính giả rằng “nhiều người trong số những người đã qua đời tuần trước đó hiện đang ở trên thiên đàng.”7

Dầu là qua những câu chuyện tiểu thuyết (giả sử) hay đời thực (như trong một chương trình tôn giáo gần đây tôi nghe được trên ra-đi-ô mà người ta họp nhau lại, như ngồi đồng, để kêu gọi sự xuất hiện của Mary), cũng có nhiều quảng cáo đang tiếp diễn ở đó- một phương cách khôn ngoan để tâm trí những người quảng cáo hiểu được. Thật quan trọng khi chúng ta không phản ứng một cách thái quá đối với mỗi câu chuyện xảy ra trong xã hội, nhưng việc mù mờ về chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta chết không phải là một vấn đề không thích hợp. Điều đó có thể phục vụ như tấm ván nhảy cho thuyết di linh, một sự phát triển nguy hại được tiên đoán đóng vai trò quan trọng trong cuộc khủng hoảng sau cùng. Khi nhìn vào hàng thế kỷ trong thời đại của chúng ta, sứ đồ Giăng cho biết: “Tôi thấy từ miệng rồng, miệng thú, miệng tiên tri giả có ba tà thần ra, giống như ếch nhái. Đó là những thần của ma quỉ, làm phép lạ và đi đến các vua trên khắp thế gian, để nhóm hiệp về sự chiến tranh trong ngày lớn của Đức Chúa Trời toàn năng ” (Khải 16: 13,14).

Là tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm, chúng ta có một sứ mạng đặc biệt, đôi lúc nằm ngoài sự ngây thơ, đôi khi từ một sự phức tạp thấp kém hơn, chúng ta có thể ngầm phá hoại “nhãn hiệu” của mình. Tôi nghĩ mình sẽ luôn yêu thích bởi âm nhạc Ave Maria, nhưng với đoạn được xác nhận còn những đoạn khác có thể sai. Tôi có thể ấn tượng với sự xuất sắc về văn chương của quyển The Shack, xác nhận một cách tình cảm với bi kịch khiến ông William Young viết lên nó, và thậm chí chỉ định quyển sách này cho lớp tôi đối với phần đọc có tính chất học thuật. Nhưng để dùng nó thay thế cho trường Sa-bát mỗi quý hay xác nhận nó cho các sinh viên Cơ Đốc Phục Lâm là điều vượt quá giới hạn. Dạy về các vấn đề trong Kinh Thánh liên quan đến khả năng kỳ lạ của tiểu thuyết, nó sẽ là vô trách nhiệm cũng như giới thiệu sinh viên các bảng thẻ (Ouija Boards) hay lá bài.

Công việc này dành cho nhiều người ở trên bờ vực, tuy nhiên, việc này nếu được chú ý kỹ có thể phục vụ tốt như là một bước chuyển tiếp vào trong điều huyền bí này.
1 Wm. Paul Young, The Shack (Newbury Park, Calif.: Windblown Media, 2007).
2 http://theshackbook.com.
3 “Daughters, daughters everywhere . . . ,” NPR, Jan. 29, 2010. www.npr.org/templates/story/story.php?storyId=123122932&sc=emaf.
4 Ibid.
5 www.cbs.com/primetime/ghost_whisperer/about.
6 Oscar Cullmann in Krister Stendahl, ed., Immortality and Resurrection (New York: Macmillan Co., 1965), p. 47.
7 www.americanrhetoric.com/speeches/billygraham911memorial.htm.
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment