Hiệp một trong thân thể Đấng Christ
Tác giả: Ekkehardt Mueller
Hầu hết mọi người có lẽ đồng ý rằng sự hiệp một là quan trọng. Sự hiệp một đã trở thành một khẩu hiệu được dùng thường xuyên trong chính trị và tôn giáo. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và Vương Quốc Liên Hiệp Anh đang hiện hữu. Người Đức hát quốc ca về sự hiệp một. Chúng ta quen thuộc với khẩu hiệu “Chúng ta đứng cùng nhau.” Chúng ta nghe về Hội Thánh Liên Hiệp của Đấng Christ, Hội Thánh Liên Hiệp của Ca-na-đa, Hội Thánh Giám Lý Liên Hiệp và Hội Thánh Liên Hiệp ở Úc, đối với tên gọi thì chỉ có một ít thôi. Chúng ta dùng những sự minh họa để chứng tỏ sự hiệp một thì quan trọng như thế nào. Thí dụ như lấy một que diêm và bẻ nó. Chuyện này thật dễ làm, ngay cả một đứa trẻ cũng làm được. Hãy cột 10 hay 20 que diêm và thử bẻ chúng. Điều này rất khó, nếu không nói là không thể.
Sự hiệp một cũng quan trọng cho những người Cơ Đốc Phục Lâm. Sau đây chúng ta sẽ nhìn vào sự hiệp một ở trong Kinh Thánh và, dựa vào những gì chúng ta học được ở đó, chúng ta sẽ ứng dụng những quan điểm trọng yếu này vào Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm.
Sự hiệp một cũng quan trọng cho những người Cơ Đốc Phục Lâm. Sau đây chúng ta sẽ nhìn vào sự hiệp một ở trong Kinh Thánh và, dựa vào những gì chúng ta học được ở đó, chúng ta sẽ ứng dụng những quan điểm trọng yếu này vào Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm.
Sự hiệp một trong Kinh Thánh
Trong Kinh Thánh chủ đề “sự hiệp một” thường được diễn đạt bằng từ “một”. Nó được dùng theo nghĩa tích cực và tiêu cực.
1. Sự hiệp một và Sự Sáng Thế: Trong câu chuyện Sáng Thế, Đức Chúa Trời phán: “Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta,” (Sáng 1: 26). Câu tiếp theo nói rằng: “Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài.” Chỉ có một Đức Chúa Trời, nhưng trong một Đức Chúa Trời này chúng ta tìm thấy nhiều thân vị. Sự hiệp một về Đức Chúa Trời được nhấn mạnh rõ ràng trong Phục 6: 4,5: “Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai. Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức kính mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.” Khi người ta hỏi Đức Chúa Jesus: “Trong các điều răn, điều nào là đầu hết?” (Mác 12: 28), Ngài đã trích dẫn Phục truyền 6: 4,5 là sự tuyên xưng đức tin của người Do Thái. Đức Chúa Jesus và các sứ đồ cùng tin chỉ có một Đức Chúa Trời, tuy nhiên, được bày tỏ ra bằng Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Thú vị thay, Đức Chúa Jesus đặt cơ sở sự kêu gọi yêu mến Đức Chúa Trời và người lân cận của Ngài ở trên sự hiệp một của Đức Chúa Trời. Bởi vì Đức Chúa Trời là một trong ba thân vị, tình yêu của chúng ta hướng về Ngài và cho nhau phải không được phân rẽ. Tình yêu thương dành cho các tín đồ trong hội thánh Đức Chúa Jesus dẫn đến sự thông công và hiệp một. Vì vậy, nguồn gốc và nền tảng của sự hiệp một được dựa trên Ba Ngôi.
Sự hiệp một của Đức Chúa Trời được phản ánh trong việc thiết lập hôn nhân. Hai người, giới tính khác biệt, trở nên một trong hôn nhân (Sáng 2: 24; Ma-thi-ơ 19: 5,6). Sự hiệp một được thể hiện trong hôn nhân được cho là phản ánh về sự hiệp một trong Ba Ngôi. Sự hiệp một thì hơn sự kết hợp của 2 hay nhiều hơn 2 người cùng loại. Sự hiệp một không chối bỏ sự đa dạng. Sự kỳ diệu về sự hiệp một được phong thánh là những người với những sự khác biệt lớn lao cùng hòa lại với nhau và tạo thành một “tổ chức” mới mà trong đó họ được xem là bình đẳng.
Sự hiệp một của Đức Chúa Trời được phản ánh trong việc thiết lập hôn nhân. Hai người, giới tính khác biệt, trở nên một trong hôn nhân (Sáng 2: 24; Ma-thi-ơ 19: 5,6). Sự hiệp một được thể hiện trong hôn nhân được cho là phản ánh về sự hiệp một trong Ba Ngôi. Sự hiệp một thì hơn sự kết hợp của 2 hay nhiều hơn 2 người cùng loại. Sự hiệp một không chối bỏ sự đa dạng. Sự kỳ diệu về sự hiệp một được phong thánh là những người với những sự khác biệt lớn lao cùng hòa lại với nhau và tạo thành một “tổ chức” mới mà trong đó họ được xem là bình đẳng.
2. Sự hiệp một và sự sa ngã: Đối với sự sa ngã, một dạng hiệp một xuất hiện được sứ đồ Phao-lô thảo luận một cách rộng rãi trong các thư tín. Sau khi A-đam và Ê-va sa ngã, loài người hiệp lại với nhau chống lại Đức Chúa Trời (Rô 1,2). Tất cả họ trở thành tội nhân (Rô 3). Họ hiệp một trong sự không mà là dại của thế gian này (I Cô 1: 20, 21). Kết quả của tội lỗi là họ cùng nhau chết mất (Rô 6: 23). Tất cả tội nhân phải chết. A-đam đã trở nên nhân vật hiệp một của nhân loại.
3. Hiệp một trong Đấng Christ: Nhờ vào sự chết của Đức Chúa Jesus trên thập tự giá và sự sống lại của Ngài mà nhân loại lại có được quyền lựa chọn được tự do khỏi quyền lực tội lỗi và khỏi sự chết. Nói cách khác, sự hiệp nhất trong tội lỗi và sự chết đã và sẽ bị hủy diệt dành cho những ai tin vào Đấng Christ và ở cùng Ngài, là đầu mới của nhân loại, tức A-đam thứ hai. Nhờ phép báp-têm chúng ta được thêm vào hội thánh và bầy Đấng Christ (Ma-thi-ơ 16: 18; Lu-ca 12: 32). Sự hiệp một này căn bản là sự hiệp một với Đức Chúa Trời, nhưng nó cũng và phải là sự hiệp một với những tín đồ khác. “Ta còn có chiên khác chẳng thuộc về chuồng nầy; ta cũng phải dẫn nó về nữa, chiên đó sẽ nghe tiếng ta, rồi sẽ chỉ có một bầy, và một người chăn mà thôi.” (Giăng 10: 16). Trong lời cầu nguyện như thầy cả, Đức Chúa Jesus đã cầu xin sự hiệp một cho những người tin Ngài (Giăng 17: 11).
Những người tin vào Đấng Christ này đã đến và đang đến từ những hoàn cảnh khác nhau. Họ khác biệt nhau. Sự đa dạng không thể chối cãi. Nhưng họ đã được làm thành một nhờ Đức Chúa Jesus, Đấng phá bỏ mọi rào cản về giới tính, quốc tịch, chủng tộc, tình trạng, học vấn, cùng những rào cản khác có thể có (Ê-phê-sô 2: 11-12; Ga-la-ti 3: 26-29). Sự đa dạng thì quan trọng, nhưng sự hiệp một thì vượt trội hơn. Hiện nay, những tín đồ thành lập một thân thể, tức thân thể Đấng Christ mà Ngài là đầu (Ê-phê-sô 1: 22, 23; 4: 4; Cô-lô-se 1: 18). Họ sử dụng những ân tứ khác nhau để xây dựng nên hội thánh và hoàn thành sứ mạng của hội (Ê-phê-sô 4: 11, 12; I Cô-rinh-tô 12. Mặc dù chức năng của họ có thể khác nhau, nhưng họ bình đẳng trước Đức Chúa Trời, Đấng không bày tỏ sự thiên vị đối với ai. “Chỉ có một thân thể, một Thánh Linh, như anh em bởi chức phận mình đã được gọi đến một sự trông cậy mà thôi; chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép báp-têm; chỉ có một Đức Chúa Trời và một Cha của mọi người, Ngài là trên cả mọi người, giữa mọi người và ở trong mọi người.” (Ê-phê-sô 4: 4-6).
Sự hiệp một dành cho tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm
Kinh Thánh trình bày về lý tưởng một cách rõ ràng, nhưng các hội thánh có thể bị bệnh bè phái như hội thánh ở tại thành Cô-rinh-tô (I Cô-rinh-tô 1-3). Các tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm đương đầu với những các thế lực văn hóa, xã hội, triết học, chính trị và các thế lực khác đe dọa sự hiệp một trong hội thánh. Điều gì cần làm để giữ sự hiệp một?
Khi đề cập đến người Cô-rinh-tô, sứ đồ Phao-lô chỉ ra rằng sự hiệp một phải được thiết lập trên Đấng bị đóng đinh “là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc cho chúng ta;” (I Cô-rinh-tô 1: 30). Ấy là Đấng Christ, là Đức Chúa Trời đảm bảo sự hiệp một, và trên Đức Chúa Jesus chúng ta phải tập họp lại. Nhưng đức tin trong Đức Chúa Jesus không thể chỉ là khái niệm có tính lý thuyết suông. Nó phải bao gồm một sứ điệp chung, có tên “lẽ thật” (Giăng 17: 17) và việc chia sẻ “một hy vọng” và “một đức tin” (Ê-phê-sô 4: 4,5). Hiệp nhất mà không có lẽ thật thì mang tính đa cảm, thiếu nền tảng vững chắc.
Thứ hai, theo ví dụ của Đức Chúa Jesus, những ai là một với Đức Chúa Cha, bao gồm việc chăm sóc những tín đồ và những thực thể khác của hội thánh, thí dụ như qua hành động thực tế là yêu thương người lân cận và giúp đỡ về tài chính (I Giăng 3: 13-18; II Cô-rinh-tô 8: 1-5). Hơn nữa, nó bao hàm sự làm việc chung với nhau cho một sứ mạng chung được giao phó cho hội thánh này (Ma-thi-ơ 28: 19, 20; Khải huyền 14: 6-12). Một nhiệm vụ chung có thể giúp chúng ta bay lên trên những hiểu lầm, bất bình vặt vãnh, và những sự bất đồng ý kiến.
Sự hiệp một không phải đến một cách tự nhiên, chúng ta phải chú ý đến nó (Ê-phê-sô 4: 3). Việc chúng ta được Đấng yêu chúng ta vô bờ bến kéo chúng ta gần Ngài hơn sẽ kéo chúng ta gần hơn với nhau. Điều này làm giảm đi khoảng cách.
Khi đề cập đến người Cô-rinh-tô, sứ đồ Phao-lô chỉ ra rằng sự hiệp một phải được thiết lập trên Đấng bị đóng đinh “là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc cho chúng ta;” (I Cô-rinh-tô 1: 30). Ấy là Đấng Christ, là Đức Chúa Trời đảm bảo sự hiệp một, và trên Đức Chúa Jesus chúng ta phải tập họp lại. Nhưng đức tin trong Đức Chúa Jesus không thể chỉ là khái niệm có tính lý thuyết suông. Nó phải bao gồm một sứ điệp chung, có tên “lẽ thật” (Giăng 17: 17) và việc chia sẻ “một hy vọng” và “một đức tin” (Ê-phê-sô 4: 4,5). Hiệp nhất mà không có lẽ thật thì mang tính đa cảm, thiếu nền tảng vững chắc.
Thứ hai, theo ví dụ của Đức Chúa Jesus, những ai là một với Đức Chúa Cha, bao gồm việc chăm sóc những tín đồ và những thực thể khác của hội thánh, thí dụ như qua hành động thực tế là yêu thương người lân cận và giúp đỡ về tài chính (I Giăng 3: 13-18; II Cô-rinh-tô 8: 1-5). Hơn nữa, nó bao hàm sự làm việc chung với nhau cho một sứ mạng chung được giao phó cho hội thánh này (Ma-thi-ơ 28: 19, 20; Khải huyền 14: 6-12). Một nhiệm vụ chung có thể giúp chúng ta bay lên trên những hiểu lầm, bất bình vặt vãnh, và những sự bất đồng ý kiến.
Sự hiệp một không phải đến một cách tự nhiên, chúng ta phải chú ý đến nó (Ê-phê-sô 4: 3). Việc chúng ta được Đấng yêu chúng ta vô bờ bến kéo chúng ta gần Ngài hơn sẽ kéo chúng ta gần hơn với nhau. Điều này làm giảm đi khoảng cách.
Ekkehardt Mueller, là một người gốc Đức, là phó giám đốc Cơ Quan Nghiên Cứu Kinh Thánh của Toàn Cầu Tổng Hội thuộc Giáo Hội Cơ Đốc Phục Lâm ở Silver Spring, Maryland, Hoa Kỳ.
(Theo Adventistworld.org)
Blogger Comment
Facebook Comment