Tác giả: Chantal J. Klingbeil
Diều gì khiến bạn hạnh phúc?
Bạn có thể nghĩ tự nhiên về một số điều. Một số người trong chúng ta tưởng tượng rằng một cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn, sức khỏe tốt hơn, hay thậm chí một đôi giày mới sẽ tạo ra mọi sự khác biệt. Đối với hầu hết chúng ta, kinh nghiệm cho chúng ta thấy rằng dựa trên những hoàn cảnh hay sự việc thì không kéo dài lâu. Nhưng chúng ta hãy đặt câu hỏi theo một góc độ khác. Điều gì làm chúng ta sợ hãi? Một số người trong chúng ta sợ rắn, một số sợ nhện. Chúng ta sợ những bóng vụt qua cửa sổ lúc đêm. Rồi có nỗi sợ bị bệnh ung thư, hay sợ đơn độc, hay chỉ là sợ già đi – danh sách thì vô tận.
Bạn có thể nghĩ tự nhiên về một số điều. Một số người trong chúng ta tưởng tượng rằng một cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn, sức khỏe tốt hơn, hay thậm chí một đôi giày mới sẽ tạo ra mọi sự khác biệt. Đối với hầu hết chúng ta, kinh nghiệm cho chúng ta thấy rằng dựa trên những hoàn cảnh hay sự việc thì không kéo dài lâu. Nhưng chúng ta hãy đặt câu hỏi theo một góc độ khác. Điều gì làm chúng ta sợ hãi? Một số người trong chúng ta sợ rắn, một số sợ nhện. Chúng ta sợ những bóng vụt qua cửa sổ lúc đêm. Rồi có nỗi sợ bị bệnh ung thư, hay sợ đơn độc, hay chỉ là sợ già đi – danh sách thì vô tận.
Đức Chúa Trời đối phó với sự sợ hãi
Sợ hãi dường như đã đan xen vào trong gen con người, và tất cả chúng ta phải vật lộn với nó trong một số hình thức nào đó, ở một thời điểm nào đó. Mặc dù Đức Chúa Trời yêu người sợ hãi, Ngài không thể cùng tồn tại với sự sợ hãi, bởi vì “sự yêu thương trọn vẹn thì cất bỏ sự sợ hãi” (1 Giăng 4: 18). Đức Chúa Trời có một cách lạ lùng để đối phó với sự sợ hãi. Chúa không ban cho chúng ta những hoàn cảnh hay sự việc mới. Đơn giản Ngài bảo chúng ta đừng sợ.
Hầu hết mọi sự thông công giữa Đấng thánh và chúng ta, con người sợ hãi bắt đầu với sự lóe sáng của cánh thiên sứ và một câu thường dùng “Đừng sợ chi!” Hãy nhớ lại câu chuyện về sự kêu gọi Giô-suê. Khi đối mặt với nhiệm vụ dường như quá lớn để nhận lãnh, Đức Chúa Trời phán cùng Giô-suê, “Chớ run sợ!” (Giô-suê 1: 9). Khi vua Sa-lô-môn đối mặt với thách thức trong việc mang lấy đôi giày quá khổ của vua cha Đa-vít, Đa-vít đã bảo ông, “Chớ sợ sệt!” (1 Sử 22: 13). Tiên tri Giê-rê-mi thậm chí còn chạm trán một nhiệm vụ đáng sợ hơn, ông phải là môi miệng Chúa trong lúc thành Giê-ru-sa-lem còn chỉ ít năm nữa là bị hủy diệt. Bất chấp nghịch cảnh lớn lao này, Chúa phán với ông, “Đừng sợ” (Giê 1: 8).
Hầu hết mọi sự thông công giữa Đấng thánh và chúng ta, con người sợ hãi bắt đầu với sự lóe sáng của cánh thiên sứ và một câu thường dùng “Đừng sợ chi!” Hãy nhớ lại câu chuyện về sự kêu gọi Giô-suê. Khi đối mặt với nhiệm vụ dường như quá lớn để nhận lãnh, Đức Chúa Trời phán cùng Giô-suê, “Chớ run sợ!” (Giô-suê 1: 9). Khi vua Sa-lô-môn đối mặt với thách thức trong việc mang lấy đôi giày quá khổ của vua cha Đa-vít, Đa-vít đã bảo ông, “Chớ sợ sệt!” (1 Sử 22: 13). Tiên tri Giê-rê-mi thậm chí còn chạm trán một nhiệm vụ đáng sợ hơn, ông phải là môi miệng Chúa trong lúc thành Giê-ru-sa-lem còn chỉ ít năm nữa là bị hủy diệt. Bất chấp nghịch cảnh lớn lao này, Chúa phán với ông, “Đừng sợ” (Giê 1: 8).
Almost every communication between the Divine and us, fearful humans, begins with a bright flash of angel wings and the well-used phrase "Fear not."
Câu chuyện về hai người phụ nữ
Hai người phụ nữ, một người lớn tuổi son sẻ, người kia là thiếu nữ đồng trinh. Người phụ nữ có tuổi đã trải qua một đời bị nhìn miệt thị, với những cáo buộc to nhỏ, và nỗi sợ hãi dày vò không được Chúa chấp nhận. Lúc này, cả hai người này đều có mang, bởi sự can thiệp kỳ diệu của Đức Chúa Trời. Những năm son sẻ dài đã dạy cho bà Ê-li-sa-bét về việc chống trả lại nỗi sợ hãi và tìm ra niềm hạnh phúc nằm bên ngoài những hoàn cảnh lý tưởng. Bà Ê-li-sa-bét đã cho bà Ma-ri phương thuốc chống lại sự sợ hãi. Bà Ma-ri sẽ phải cần đến nó. Bà sẽ có một cuộc đời thần tiên nữa. Niềm hạnh phúc của bà rõ ràng không được tìm thấy trong những hoàn cảnh này. Bà sẽ phải giải thích câu chuyện không thể tin được về việc mình có thai cho gia đình. Chồng sắp cưới của bà sẽ quyết định bỏ bà, và rồi sẽ có luật tử hình bằng ném đá dành cho tội tà dâm mà bà phải lo nghĩ đến. Ba mươi ba năm sau một lưỡi gươm sẽ đâm xuyên qua tim bà khi bà nhìn thấy Con Trai mình bị đóng đinh trên thập tự giá, giành giật từng hơi thở.
Bà Ê-li-sa-bét đã nói: “Phước cho người đã tin, vì lời Chúa truyền cho sẽ được ứng nghiệm” (Lu-ca 1: 45). Nói cách khác, “Phước cho người, vui mừng cho người.” Bà Ê-li-sa-bét đang nói với bà Ma-ri rằng niềm hạnh phúc không bị ảnh hưởng gì bởi những hoàn cảnh lý tưởng. Hạnh phúc có nghĩa là bà Ma-ri phải đối mặt với sự sợ hãi của mình và chọn vâng theo mạng lịnh Chúa là không sợ hãi. Điều này sẽ có nghĩa là vâng theo lời Đức Chúa Trời, tin vào lời hứa Ngài. Bà Ê-li-sa-bét nói rằng có một sự bình an vững chãi trong việc tin rằng Đức Chúa Trời muốn làm điều tốt lành trên bà Ma-ri. Bà biết rằng vâng phục theo lời Đức Chúa Trời nghĩa là tin rằng Đức Chúa Trời yêu Ma-ri, tin rằng Ngài chăm sóc bà và con bà. Đức tin này nhận thức rằng Ngài có điều tốt lành hơn khi mà hoàn cảnh xa nhất với điều mà Ma-ri mong mỏi.
Bà Ma-ri có hiểu gì về sự sợ hãi, hạnh phúc, và toàn bộ những thay đổi không mong đợi khi cuộc đời bà bước theo sự phục vụ Chúa không? Không! Bà Ma-ri sẽ buồn rầu và khó hiểu bởi cớ Con Trai trọn vẹn của mình. Bà sẽ phải học biết rằng “ngôi của tổ phụ Đa-vít” không phải là ngôi trên đất. Bà sẽ phải nhận ra rằng ý tưởng Đức Chúa Trời không phải ý tưởng chúng ta, đường lối Ngài cũng không phải đường lối chúng ta (Ê-sai 55: 8). Bà chưa biết rằng kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời liên quan đến thời gian và sự đời đời, trái đất và vũ trụ. Bà Ma-ri không có cái nhìn tổng thể, nhưng bà biết đủ để tin cậy. Bà chọn bước tới trong đức tin. Giống như bà An-ne, cất tiếng hát bài ca được cảm động khi bà đối diện với nỗi sợ hãi và đặt kho báu lớn lao nhất của mình – cậu bé Sa-mu-ên – trong tay Đức Chúa Trời. Bà Ma-ri bắt đầu hát. Bài hát bà vang lên với sự vui mừng. Bà Ma-ri tin tưởng vào việc biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Thế. Điều này đủ cho bà để tinh thần bà vui mừng mặc dù bà chưa hiểu trọn vẹn chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời và phần bà trong đó. Sau khi gặp thiên sứ, bà Ma-ri hiểu vượt khỏi bóng của sự nghi ngờ rằng Đức Chúa Trời đã chú ý đến bà (Lu-ca 1: 48). Ở giữa hàng triệu cư dân đông đúc trên đất, bà không bao giờ có thể là một gương mặt ẩn danh nữa. Những hoàn cảnh có thể khó khăn, nhưng bà Ma-ri có thể nhìn đến một Đức Chúa Trời là Đấng nhớ giữ lời hứa của Ngài (câu 54). Bà đã được mở ra đến một giấc mơ lớn, “Bởi vì không việc chi Đức Chúa Trời chẳng làm được” (Câu 37).
Bà Ma-ri có được một đặc ân độc đáo về việc xem thấy Lời Hứa Đức Chúa Trời lớn lên trước mắt mình. Bà có đặc ân bồng ẵm Đấng sẽ ôm lấy nhân loại. Bà biết Đức Chúa Jêsus và không bao giờ nghi ngờ tình yêu thương của Ngài thậm chí trong ngày thứ sáu tối tăm đáng sợ ấy. Không ngạc nhiên vì sao bà được gọi là có phước. Bạn và tôi cần làm gì để hạnh phúc? Đức Chúa Trời đã để ý chúng ta. Chúng ta có thể nhìn ra khỏi những hoàn cảnh và sự sợ hãi của mình. Chúng ta có thể cất tiếng hát, không phải là bởi vì cái gì mà là bất chấp hoàn cảnh xung quanh như thế nào. Có phước, phải, hạnh phúc “cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy” (Giăng 20: 29).
Bà Ê-li-sa-bét đã nói: “Phước cho người đã tin, vì lời Chúa truyền cho sẽ được ứng nghiệm” (Lu-ca 1: 45). Nói cách khác, “Phước cho người, vui mừng cho người.” Bà Ê-li-sa-bét đang nói với bà Ma-ri rằng niềm hạnh phúc không bị ảnh hưởng gì bởi những hoàn cảnh lý tưởng. Hạnh phúc có nghĩa là bà Ma-ri phải đối mặt với sự sợ hãi của mình và chọn vâng theo mạng lịnh Chúa là không sợ hãi. Điều này sẽ có nghĩa là vâng theo lời Đức Chúa Trời, tin vào lời hứa Ngài. Bà Ê-li-sa-bét nói rằng có một sự bình an vững chãi trong việc tin rằng Đức Chúa Trời muốn làm điều tốt lành trên bà Ma-ri. Bà biết rằng vâng phục theo lời Đức Chúa Trời nghĩa là tin rằng Đức Chúa Trời yêu Ma-ri, tin rằng Ngài chăm sóc bà và con bà. Đức tin này nhận thức rằng Ngài có điều tốt lành hơn khi mà hoàn cảnh xa nhất với điều mà Ma-ri mong mỏi.
Bà Ma-ri có hiểu gì về sự sợ hãi, hạnh phúc, và toàn bộ những thay đổi không mong đợi khi cuộc đời bà bước theo sự phục vụ Chúa không? Không! Bà Ma-ri sẽ buồn rầu và khó hiểu bởi cớ Con Trai trọn vẹn của mình. Bà sẽ phải học biết rằng “ngôi của tổ phụ Đa-vít” không phải là ngôi trên đất. Bà sẽ phải nhận ra rằng ý tưởng Đức Chúa Trời không phải ý tưởng chúng ta, đường lối Ngài cũng không phải đường lối chúng ta (Ê-sai 55: 8). Bà chưa biết rằng kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời liên quan đến thời gian và sự đời đời, trái đất và vũ trụ. Bà Ma-ri không có cái nhìn tổng thể, nhưng bà biết đủ để tin cậy. Bà chọn bước tới trong đức tin. Giống như bà An-ne, cất tiếng hát bài ca được cảm động khi bà đối diện với nỗi sợ hãi và đặt kho báu lớn lao nhất của mình – cậu bé Sa-mu-ên – trong tay Đức Chúa Trời. Bà Ma-ri bắt đầu hát. Bài hát bà vang lên với sự vui mừng. Bà Ma-ri tin tưởng vào việc biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Thế. Điều này đủ cho bà để tinh thần bà vui mừng mặc dù bà chưa hiểu trọn vẹn chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời và phần bà trong đó. Sau khi gặp thiên sứ, bà Ma-ri hiểu vượt khỏi bóng của sự nghi ngờ rằng Đức Chúa Trời đã chú ý đến bà (Lu-ca 1: 48). Ở giữa hàng triệu cư dân đông đúc trên đất, bà không bao giờ có thể là một gương mặt ẩn danh nữa. Những hoàn cảnh có thể khó khăn, nhưng bà Ma-ri có thể nhìn đến một Đức Chúa Trời là Đấng nhớ giữ lời hứa của Ngài (câu 54). Bà đã được mở ra đến một giấc mơ lớn, “Bởi vì không việc chi Đức Chúa Trời chẳng làm được” (Câu 37).
Bà Ma-ri có được một đặc ân độc đáo về việc xem thấy Lời Hứa Đức Chúa Trời lớn lên trước mắt mình. Bà có đặc ân bồng ẵm Đấng sẽ ôm lấy nhân loại. Bà biết Đức Chúa Jêsus và không bao giờ nghi ngờ tình yêu thương của Ngài thậm chí trong ngày thứ sáu tối tăm đáng sợ ấy. Không ngạc nhiên vì sao bà được gọi là có phước. Bạn và tôi cần làm gì để hạnh phúc? Đức Chúa Trời đã để ý chúng ta. Chúng ta có thể nhìn ra khỏi những hoàn cảnh và sự sợ hãi của mình. Chúng ta có thể cất tiếng hát, không phải là bởi vì cái gì mà là bất chấp hoàn cảnh xung quanh như thế nào. Có phước, phải, hạnh phúc “cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy” (Giăng 20: 29).
Bà Chantal J. Klingbeil là một bà mẹ dạy học ở nhà, là tác giả, diễn giả sống ở Silver Spring, Maryland, Hoa Kỳ. Bà kết hôn với ông Gerald Klingbeil và thích dành thời gian với ba người con gái mình.
(Theo Adventistworld.org)
Blogger Comment
Facebook Comment