Việc chịu báp-tem

 
“Làm cha mẹ thì dễ hơn nhiều! Quý vị có thể thức khuya nếu thích, ăn hết kẹo mình thích, và quyết định chúng ta liệu chúng ta có muốn đi bách bộ không.” Đó là lời cáo buộc của tôi (6 tuổi) và đứa em trai 4 tuổi dành cho cha mẹ chúng tôi khi chúng tôi đi nghỉ hè. “Tốt thôi,” cha tôi đáp lại, và rồi tiếp tục một cách tồi tệ: “Vậy thì chúng ta sẽ đổi vai trò cho nhau trong hai ngày tới.” Em trai tôi nhìn tôi một cách hào hứng. Mắt chúng tôi chiếu sáng khi chúng tôi bắt tay cho giao kèo tuyệt vời này.

Ngày tiếp theo chúng tôi bắt đầu với hoạt động tuyệt diệu này. Nhưng rồi ngày của chúng tôi đến bước ngoặc không mong đợi khi vào buổi điểm tâm cha tôi làm bẩn một cái Schokokuss (nghĩa đen là một cái hôn sô-cô-la, một loại kẹo truyền thống của Đức) lên mặt mẹ tôi và bà đến “khóc” với chúng tôi – từ đó sự việc chỉ nặng nề thêm lên thôi. Chúng tôi phải nhìn thấy hòa bình, đóng vai trò như những người hòa giải trong những cuộc tranh cãi cũng như là làm thức ăn và rửa bát đĩa. Đến cuối ngày chúng tôi cảm thấy mệt nhoài trên chiếc giường lớn của cha mẹ, vui mừng vì vừa sống sót qua một ngày. Chúng ta sẽ buồn ngủ ngay nếu như những chuỗi câu hỏi mà “con cái chúng ta” nằng nặc đòi câu trả lời ngay ở tại đó. Vào ngày thứ hai chúng tôi vui mừng trao lệnh lại cho cha mẹ. Làm con cái thì dễ dàng hơn nhiều. Điều chúng ta không hiểu với những lời khôn ngoan hay những sự giải thích chuyên môn chặt chẽ thì chúng ta đã học được nhờ kinh nghiệm có sự kết hợp giữa thực hành và lý thuyết.
 
Dạy dỗ bằng mọi cách 
Đức Chúa Jêsus dạy dỗ bằng một cách tương tự. Khi nói chuyện với người ta, Ngài dùng những hình ảnh để họ có thể hiểu. Ngài nói về hạt giống và những loại đất khác nhau, đám cưới và trang phục đám cưới đúng mực, cũng như những người chăn chiên và đàn chiên của họ. Cho đến ngày hôm nay, những hình ảnh này phán với lòng chúng ta, và chúng ta hiểu Đức Chúa Jêsus muốn phán điều gì.

Rồi có lúc một số sự dạy dỗ của Đức Chúa Jêsus quá quan trọng đến nỗi Người Thầy Vĩ Đại này không chỉ dùng hình ảnh để giảng giải, nhưng cũng kêu gọi chúng ta tham gia vào việc tưởng tượng hay bài học.1 Vậy là chúng ta được ghi khắc không chỉ về mặt thuộc linh nhưng cũng về mặt thuộc thể nữa. Chúng ta không chỉ nghe mà còn làm một điều gì đó. Chúng ta không phải tưởng tượng một điều gì đó – thay vào đó, chúng ta kinh nghiệm nó. Bằng cách này chúng ta hiểu và tiếp thu những điều Đức Chúa Jêsus muốn truyền dạy riêng cho chúng ta.
 
Lễ báp-tem
Qua lễ báp-tem chúng ta xưng nhận đức tin chúng ta trong sự chết và sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ, và xác nhận chết đối với tội lỗi và mục đích của chúng ta là bước đi trong sự mới mẻ của cuộc đời. Vì vậy, chúng ta nhận biết Đấng Christ là Chúa và là Đấng Cứu Thế, để trở nên dân sự Ngài, và được tiếp nhận là tín đồ bởi hội thánh Ngài. Lễ báp-tem là một biểu tượng về sự hiệp nhất của chúng ta với Đấng Christ, việc chúng ta được tha thứ tội, và sự tiếp nhận Đức Thánh Linh. Báp-tem là sự dìm xuống nước và nhờ vào sự khẳng định đức tin trong Đức Chúa Jêsus cũng như bằng chứng về sự ăn năn tội lỗi. Nó theo sự chỉ dẫn trong Kinh Thánh và sự tiếp nhận sự dạy dỗ của nó. (Rô. 6:6; Cô. 2:12, 13; Công vụ 16:30-33; 22:16; 2:38; Mat. 28:19, 20.)
Phép báp-tem rơi đúng vào trong loại này. Đức Chúa Jêsus nhấn mạnh nó bằng chính tấm gương của Ngài ngay khi bắt đầu chức vụ (Mat 3: 15) và ngay lập tức chỉ dẫn các sứ đồ Ngài thực hành nó (Giăng 3: 22 và 4: 1, 2). Ngay trước khi kết thúc chức vụ trên đất Ngài ủy nhiệm các môn đồ Ngài môn đồ hóa bất cứ nơi nào họ đi đến (Mat 28: 19, 20).2 Để hoàn thành mục tiêu này, Ngài nhấn mạnh (1) việc làm báp-tem và (2) sự dạy dỗ. Nói theo cách khác, thật quan trọng cho chúng ta trong việc đem linh hồn về để giúp người ta quyết định công khai vì Đức Chúa Trời và dạy dỗ họ về Cơ Đốc Giáo thực hành. Đó là một điều gì đó lớn hơn những lời nói đơn thuần rất nhiều.
 
Tham gia tích cực vào Lễ Báp-Tem 
The Liên kết chặt chẽ nhất với lễ báp-tem có thể được tìm thấy trong lễ cưới (Ê 5: 31, 32). Cả hai được xây dựng trên một lời hứa – giữa Đức Chúa Trời và tín đồ hay là giữa vợ chồng. Cả hai nghi lễ có sự chứng kiến của Đức Chúa Trời và bạn bè. Báp-tem, cũng như hôn nhân, không là việc riêng tư mà liên quan đến toàn thể cộng đồng.

1. Lời hứa của chúng ta: Lời hứa của chúng ta đối với Đức Chúa Trời là điểm cao nhất trong lễ báp-tem. Điều này không nên chỉ là nghi thức đơn thuần. Khi tôi thừa nhận nhu cầu của mình, tôi đang chứng tỏ Đức Chúa Jêsus quan trọng thế nào đối với tôi, và cả cuộc đời tôi nên bày tỏ điều này ra (Mat 10: 32, 33). Tôi hứa với vợ tôi ở tại đám cưới rằng hết lòng chỉ thuộc về riêng nàng cả cuộc đời, và lối sống của tôi ngay lập tức liên hệ đến cách tôi lên kế hoạch cho những hoạt động hàng tuần xung quanh quyết định này. Cũng một thể ấy với lễ báp-tem. Tôi thưa cùng Đức Chúa Trời: Cũng như lòng Ngài quan tâm đến con nhất, con muốn làm vui lòng Ngài qua cuộc đời con (Giăng 15: 8). Bất cứ ai đến cùng Đức Chúa Trời như thế sẽ khám phá một mỏ vàng những lời hứa và phước hạnh có thể được ứng dụng trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta (2 Phi 1: 2). Vì thế chúng ta xưng nhận công khai rằng chúng ta tin việc biết Đức Chúa Trời là ai và Ngài mong mỏi gì nơi chúng ta thì quan trọng.

2. Lời hứa của Đức Chúa Trời: Lời hứa của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta là yếu tố tiếp theo. Cách Đức Chúa Jêsus giải thích về điều này cho thấy tầm quan trọng của nó dành cho đời mới của chúng ta trong Đấng Christ. Việc chúng ta thừa nhận công khai chỉ là lời nói, nhưng chúng ta đang nhìn thấy hình ảnh mà chúng ta tích cực tham gia. Lời hứa của Đức Chúa Trời tại lễ báp-tem chứa hai yếu tố quan trọng: khi chúng ta dìm mình xuống nước và khi chúng ta lên bờ.

Khi chúng ta dìm mình xuống nước, Đức Chúa Jêsus hứa cất quá khứ tội lỗi của chúng ta. Theo lời sứ đồ Phao-lô, chúng ta chịu báp-tem để vào sự chết của Đấng Christ (Rô 6: 3). Quá khứ tội lỗi của chúng ta bị chôn trong nước, giống như thân thể chúng ta bị chôn xuống đất. Việc này giải phóng chúng ta khỏi cái nhìn bất lực về những thất bại trong quá khứ. Quá khứ của chúng ta đã chết. Giờ chúng ta có thể chuyển cái nhìn của mình đến điều khác. Chúng ta nhìn Đức Chúa Jêsus, Đấng giữ sự hoàn hảo tuyệt vời cho chúng ta.

Khi chúng ta được chôn và ra khỏi nước, Đức Chúa Jêsus ban cho chúng ta một tương lai: “Vả, anh em thảy đều chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, đều mặc lấy Đấng Christ vậy” (Ga 3: 27). Chúa không bỏ chúng ta trong sự đau đớn mình. Ngài cứu chúng ta bởi việc đề nghị sống trong chúng ta (Cô 1: 27). Ngài muốn giải cứu chúng ta khỏi sự cay đắng, nghiện ngập, kiêu ngạo và thay thế những sự này bằng vui mừng, bình an, khiêm nhường. Đức Chúa Jêsus hứa cho chúng ta một sự trọn vẹn về cuộc sống khi chúng ta bước đi theo cách Ngài. Ngài ban cho chúng ta một tương lai có mục đích và thay đổi chúng ta từng bước vào trong hình ảnh Ngài – điều chúng ta thực sự khao khát trong tấm lòng sâu thẳm của mình (Rô 7: 19 và 8: 3).

Vì vậy khi Sa-tan đến và cáo buộc tôi, tôi có thể nói với Martin Luther: Marcus Witzig đã chết (dìm xuống nước). Đức Chúa Jêsus hiện sống ở đây (lên khỏi nước)! Đó là lời hứa của Đức Chúa Jêsus dành cho tất cả chúng ta.

Một lẽ thật quan trọng như thế không chỉ có ý nghĩa trong trường hợp lễ báp-tem mà thôi – nó đồng hành với tín đồ dọc theo cuộc hành trình thuộc linh qua lễ rửa chân tại lễ tiệc thánh. Một lần nữa chúng ta có sự tưởng tượng tương hỗ. Sẽ là tuyệt vời nếu như bài học vật thể được chỉ định thánh đẹp đẽ này có thể được tiếp tục gìn giữ trước mắt và mới mẻ.|

Lễ báp-tem nói đến ba lĩnh vực trong đời sống chúng ta: quá khứ, hiện tại và tương lai. Việc đừng nhầm lẫn ai chịu trách nhiệm cho từng lĩnh vực thì quan trọng. Đức Chúa Jêsus hứa chăm sóc cho quá khứ và tương lai của chúng ta; vì ở đó chúng ta không có ảnh hưởng gì. Hiện nay là sự kêu gọi chúng ta chọn Ngài và quyết định sống với Ngài. Khi chúng ta hiểu điều này, chúng ta sẽ để nơi làm báp-tem trong nơi đáng kinh sợ. Rồi chúng ta sẽ hiểu Đức Chúa Trời muốn làm cho chúng ta bao nhiêu trong đời mới này.
 
1Có nghĩa là Đức Chúa Jêsus chuẩn bị cho lễ nghi này. Một lễ nghi là một sự kiện lặp lại, được lên kế hoạch cẩn thận, với những lời nói và việc làm được định để thu hút sự chú ý của những người tham gia vào nội dung cụ thể này.
2Trong nguyên gốc tiếng Hy Lạp, mệnh lệnh duy nhất trong phần này là “môn đồ hóa.” Động từ đi sau là động tính từ phụ thuộc theo cú pháp.
 
 
(Theo Adventistworld.org)
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment