Hãy nhìn và sống!

 
Câu chuyện phúc âm thì khá đơn giản. Vậy thì tại sao chúng ta nhất định làm cho nó quá phức tạp? Nỗ lực duy nhất chúng ta cần để bắt đầu quá trình dẫn đến sự cứu rỗi của mình là phải quay lại và nhìn. Khi con cái Y-sơ-ra-ên bị con rắn độc tấn công, Môi-se đã treo con rắn đồng lên, một biểu tượng về Đấng Christ là Đấng Cứu Thế của họ, để cho họ nhìn vào. Thậm chí nếu như bị cắn và sắp chết, một số thiếu đức tin nhưng nhìn lên, thì được cứu. Bài học ở đây dành cho chúng ta ngày hôm nay: nhìn lên và sống! Chúng ta thường nhìn vào những điều sai quấy ở những nơi sai lạc. Chúng ta chỉ có thể được cứu chỉ bởi Đức Chúa Jêsus Christ, và đây là nơi chúng ta nên tiếp tục tập trung vào. Đó đã và sẽ luôn là phương cách.
 
Những người đã nhìn xem 
Ông Charles Spurgeon, một trong những nhà giảng đạo vĩ đại của Anh Quốc, nhớ lại những bước ngoặc trong cuộc đời mình. Ông bị một cơn bão tuyết trên đường đi đến nhà thờ ở Luân Đôn và tìm một nơi trú ẩn trong một nhà nguyện giám lý nhỏ. Một vài người đến dự và người giảng luận thường ngày vắng mặt. Ở tại đó một buổi nhóm nhỏ chỉ với một tá người lắng nghe, một tín đồ thường khiêm tốn, không có học thức bắt đầu giảng. Ông lấy câu Kinh Thánh trong Ê-sai 45: 22: “Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu cùng đất, hãy nhìn xem ta và được cứu!” Ông bắt đầu bài giảng đơn sơ của mình, “Hỡi các bạn yêu dấu của tôi, đây là một câu thực sự đơn giản. Câu này nói ‘Hãy nhìn xem’ Giờ thì nhìn xem không hề đau đớn. Quý vị không cần giơ bàn chân hay ngón tay lên; chỉ cần ‘nhìn’ thôi. Quý vị có thể là người khờ dại lớn nhất, nhưng quý vị có thể nhìn. Mọi người có thể nhìn xem; thậm chí một đứa trẻ cũng có thể nhìn được.”
 

"Now, lookin' don't take a great deal of pains.  It ain't liftin' your foot or your finger; it is just 'look.'  Now, a man needn't go to college to learn to look. Anyone can look."
Rồi người tín hữu bình thường khiêm tốn này tuyên bố, “Đức Chúa Jêsus phán, ‘Hãy nhìn Ta; mồ hôi Ta đổ ra như giọt máu lớn. Hãy nhìn Ta; Ta bị treo trên cây thập tự. Hãy nhìn Ta; Ta chết và được chôn. Hãy nhìn Ta; Ta sống lại. Hãy nhìn Ta, Ta lên trời. Hãy nhìn Ta, Ta đang ngồi bên tay hữu Cha. Hỡi tội nhân đáng thương, hãy nhìn Ta! Hãy nhìn Ta.’ Bất ngờ ông nói với ông Spurgeon, “Chàng trai trẻ, anh trông có vẻ đau đớn quá…Hãy nhìn lên Đức Chúa Jêsus! Hãy nhìn đi! Hãy nhìn đi! Hãy nhìn đi!

Ông Spurgeon tin rằng người tín hữu bình thường không có học thức này tạo nên bước ngoặc trong cuộc đời ông. Ông nói: “Ồ, tôi đã nhìn! Tôi nhìn cho đến khi tôi hầu như có thể (have looked my eyes away) quay mắt mình khỏi đó. Những đám mây biến mất khi tôi nhìn từ bản thân mình đến Đấng Cứu Thế của mình.” Ông Spurgeon tiếp tục trở thành người giảng vĩ đại cho Đức Chúa Jêsus Christ.

Hãy nhìn xem Đức Chúa Jêsus. Khi ông E.J. Waggoner chỉ có 27 tuổi và đã là một tín đồ Cơ Đốc Phục Lâm mạnh mẽ, ông tìm thấy Đức Chúa Jêsus tại một buổi họp trại ở Healdsburg, California, vào năm 1822. Ông “nhìn xem” và thấy sự hình dung về Đức Chúa Jêsus bị treo trên thập tự - một hành động của tình yêu thương dành cho tội lỗi của ông E.J. Waggoner. Đức Chúa Jêsus đã đưa sự công bình của mình ra để lấy đi chỗ của tội lỗi ông E.J.Waggoner. Quý vị nhớ lại, ông Waggoner đã trở thành một người giảng đạo quan trọng về sự công bình bởi đức tin giúp thay đổi sự tập trung của hội thánh chúng ta.

Một mục sư khác luôn nhìn xem thập tự giá và giảng về một Đấng Cứu Thế sớm trở lại là nhà đi tiên phong vĩ đại về mục vụ ra-đi-ô, ông H.M.S. Richards. Ông giữ mắt mình mong mỏi Đức Chúa Jêsus và Sự Phục Lâm trong chức vụ truyền giáo cả đời mình. Sứ điệp của ông là một sứ điệp mà mọi người có thể hiểu – trực tiếp và đầy uy quyền và luôn nhắm chỉ vào Đức Chúa Jêsus mà thôi. Mục sư Ủy Nhiệm Richards trình bày một sứ điệp không phức tạp đơn lẻ về sự cứu rỗi qua việc nhìn xem Đức Chúa Jêsus và theo Ngài. Một người luôn có cảm giác mọi thứ đều ổn với phong trào Cơ Đốc Phục Lâm khi ông H.M.S. Richards nói chuyện vào thời gian họp trại.
 
Tôn Đức Chúa Jêsus lên 
Hãy nhớ rằng khi Chúa muốn ban phước hội thánh chúng ta với ân tứ tiên tri, Ngài không chọn một người cổ động vĩ đại hay một người có trình độ cao. Có lẽ Ngài không muốn con người ảnh hưởng đến sứ điệp. Việc Ngài chọn sứ giả là một cô gái trẻ không được đào tạo chính quy về mặt thần học, viết lách, hay là nói chuyện. Nhưng cô có một điều gì đó khác quan trọng hơn rất nhiều là khải tượng về Đức Chúa Jêsus trên thập tự giá và khải tượng Ngài sẽ trở lại để cứu chúng ta. Trong hơn 70 năm, bà đã kiên định viết và giảng về Đức Chúa Jêsus. Là một sứ giả của Chúa, bà nói bằng ngôn ngữ đơn giản rõ ràng về thần học căn bản – nhìn xem Đức Chúa Jêsus. Trong lời của bà: “Hãy nhìn xem, quý vị là những người đang nghi ngờ và run rẩy, vì Đức Chúa Jêsus sống để cầu thay cho chúng ta.”1

Thật ra, Đức Chúa Jêsus giảng một sứ điệp rất đơn giản mà mọi người bình thường có thể hiểu. Ngài không cố trở nên thông thái. Ngài luôn phán một cách trực tiếp và với quyền thế, và với những trường hợp ngoại lệ có thể chấp nhận được về một số thí dụ của Ngài, Ngài luôn phán rõ ràng và vào đề. Vào những ngày cuối cùng trong lịch sử trái đất này Ngài phán cùng chúng ta rằng “hãy đứng thẳng lên, ngước đầu lên, vì sự giải cứu của các ngươi gần tới” (Lu-ca 21: 28). Ngài kể cho chúng ta một câu chuyện cứu rỗi quá đơn giản đến nỗi một đứa trẻ cũng hiểu được. Sự thật là Ngài bảo chúng ta rằng chúng ta phải trở nên như những đứa trẻ nhỏ. Ma-thi-ơ, Mác, và Lu-ca ký thuật lại thể nào Đức Chúa Jêsus đã ban phước những đứa trẻ, và nhấn mạnh quan điểm rằng đức tin như con trẻ được đòi hỏi để vào nước Đức Chúa Trời. Câu chuyện này phải là một trong những đoạn sâu sắc nhất trong Kinh Thánh. Khi càng có tuổi tôi càng hiểu rằng tất cả mọi sự nghiên cứu và học nâng cao không bao giờ có thể cứu được ai. Chúng ta phải chấp nhận sự thật chúng ta không thể làm gì để được cứu. Nó đã được làm trọn rồi. Cuối cùng chúng ta phải nhận ra chúng ta thật sự “nghèo và thiếu thốn” như thế nào. Thomas Hood nhắc nhở chúng ta về đức tin đơn sơ đó trong bài thơ của ông “Tôi nhớ, tôi nhớ.”

Trong sự ngây dại con trẻ
Nhưng giờ là niềm vui nhỏ
Để biết tôi đã rời xa khỏi Thiên Đàng
Hơn khi tôi là một cậu bé

Tôi tin rằng bài thơ này nêu lên một sự thật căn bản đang hiện diện trong tất cả đời sống chúng ta. Chúng ta cần đức tin của một đứa trẻ ngây thơ và để quên đi nghi ngờ và chỉ trích chúng ta tích lũy khi lớn lên. Có thể có quá nhiều thần học được không? Không lâu trước khi chết, John Newton nói, “Giờ tôi chỉ có một tín lý – tín lý về việc tôi là một tội nhân lớn và Đấng Christ là một Đấng Cứu Thế vĩ đại.”

Sự thật là, tất cả những gì chúng ta có thể làm là nhìn xem Đức Chúa Jêsus, xưng tội lỗi chúng ta ra, cầu nguyện xin đức tin, và chấp nhận ân tứ đặc biệt của Ngài về sự công bình. Nếu chúng ta yêu Ngài, chúng ta sẽ giữ các điều răn Ngài (Giăng 14: 15) và theo Ngài. Nối bước theo Ngài sẽ đến một cách dễ dàng và tự nhiên. Nhưng phải nhớ rằng, bước đầu tiên là phải quay mặt hướng về thập tự giá – nhìn xem và sống!
 
*Ellen G. White, Steps to Christ (Mountain View, Calif.: Pacific Press Pub. Assn., 1956), pp. 54, 55.
 
 
(Theo Adventistworld.org) 

Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment