Điều gì ẩn chứa trong một Danh Xưng?

Việc đặt tên cho phong trào Cơ Đốc Phục Lâm- The naming of Seventh-day Adventism
Tên xác định một người hay tổ chức. Cách đây 150 năm về trước vào ngày 1 tháng 10 năm 1860, các nhà tiên phong Cơ Đốc Phục Lâm đã chọn tên “Cơ Đốc Phục Lâm” cho giáo hội chúng ta. Một số người cho rằng chúng ta nên gọi mình là “Hội Thánh Đức Chúa Trời.” Những người khác cho rằng điều này quá tự tin, chưa kể tới việc những hội thánh khác đã sử dụng tên này rồi, vì thế có thể khiến lộn xộn. Vì vậy, sau khi thảo luận nghiêm túc, tên “Cơ Đốc Phục Lâm” đã được chọn.1

Thật ra quá trình chọn tên cho giáo hội chúng ta không phải khá đơn giản như thế. Chỉ sau khi bàn thảo cẩn thận thì những nhà tiên phong của chúng ta cuối cùng biểu quyết việc hợp thành tổ chức nhà xuất bản một cách hợp pháp, cơ quan duy nhất của hội thánh vào lúc đó. Rõ ràng là, để hoàn tất quá trình sáp nhập một cái tên cần được chọn cho hiệp hội xuất bản họ vừa biểu quyết để thành lập. Thậm chí quyết định tổ chức nhà xuất bản mới ra đời cũng đã không đến một cách dễ dàng, quyết định chọn tên cũng không đến một cách nhanh chóng. Vài tháng trước hội nghị tổ chức ở Battle Creek, Michigan, từ ngày 28 tháng 9 đến 1 tháng 10 năm năm 1860, nơi những vấn đề này được bàn thảo và quyết định, thì một vài bài báo cũng như thư từ đến từ các độc giả đã được in trên các tờ báo giáo hội- tờ The Advent review and Sabbath Herald. Những cuộc thảo luận giữa các tín hữu và mục sư lưu động trong hội thánh cũng diễn ra trước hội nghị- cả hai đều nói về việc liệu có nên hợp thành tổ chức nhà xuất bản không- cũng như là về việc chọn tên.


BY REPUTATION:
 Known as the “most honest man in town,” David Hewitt (1805-1878) was the first convert of Adventist pioneer Joseph Bates in Battle Creek. Hewitt first proposed the name “Seventh-day Adventist” during a meeting held on October 1, 1860 in the simple church structure that served the believers.
James White khởi xướng các cuộc thảo luận. Lúc bấy giờ cả nhà xuất bản và nhà để họp hội 28 x 42 feet (8,5 x 12,8 m), mà hội nghị dùng để họp thuộc quyền làm chủ của các tư nhân- chứ không phải các tín hữu trong hội thánh. James White sở hữu nhà xuất bản (ông đứng tên hợp pháp), và nhà họp hội được xây dựng trên tài sản của Stephen Belden, em rể của James. Nếu lỡ hai người này qua đời hay quyết định làm gì đó khác với tài sản của họ, thì các tín hữu trong hội thánh đã đóng góp khoảng 5.000 Mỹ kim cho nhà xuất bản, hay gần 900 Mỹ kim cho chi phí xây dựng nhà nhóm họp 3 năm trước đó, sẽ mất đi phần đầu tư của mình. Về phần mình Mục Sư Ủy Nhiệm White thúc giục về một phương pháp được tìm ra cho hội thánh để đặt một danh hiệu hợp pháp cho nhà xuất bản cũng như các tòa nhà hội thánh do các hội chúng địa phương xây cất. Ông chẳng thích thú gì trong việc nhìn thấy những sự sắp xếp hiện tại tiếp tục. Vào lúc này số tín hữu trong hội thánh khoảng 3.000 người, và tiếp tục tăng trưởng.2Rõ ràng là một điều gì đó cần được hoàn thành. 
Tên, tổ chức và Ba-by-lôn 
Mặc dù quyết định sáp nhập dường như dễ dàng đối với chúng ta, bởi vì xuất thân của các nhà tiên phong nên đây là một quyết định khó khăn. Vì họ là những người Cơ Đốc Phục Lâm theo phái Miller, bao gồm việc họ tin tưởng chắc chắn rằng các hội thánh chối bỏ lẽ thật trong kinh thánh mà họ đã khám phá và tin theo là một phần của Ba-by-lôn được Khải Huyền 14: 8 miêu tả, nên bất cứ hành động nào tuy có vẻ nhỏ nhoi và không quan trọng xuất hiện để dẫn tới việc thành lập một hội thánh chính thức cũng làm họ quan tâm thực sự. Các nhà tiên phong của chúng ta chẳng có cơ sở nào muốn trở thành một phần của Ba-by-lôn! Xét cho cùng, đã được kêu gọi ra khỏi Ba-by-lôn, họ chắc chắn không muốn biểu quyết bất cứ điều gì có thể khiến họ trở lại đó cả. Nếu không có kinh nghiệm mà họ trải qua là những người theo phái Miller, bao gồm những năm theo trực tiếp phong trào Miller, thì chúng ta không thể hiểu được một cách trọn vẹn niềm tin chắc chắn và sâu sắc của các nhà tiên phong chúng ta về tổ chức được.

Tuy nhiên, sau khi thảo luận hơn một ngày trọn, không kể đến những cuộc thảo luận trước hội nghị, phần lớn những người tham dự cuối cùng quyết định rằng việc hợp thành một tổ chức hợp pháp tự nó không tạo thành Ba-by-lôn- ít nhất tất cả họ biểu quyết việc bắt đầu tổ chức. Họ đã ra quyết định, tiếp theo họ chuyển qua việc bàn thảo về tên gọi. Một lần nữa, “việc chọn tên” gây ra những sự mối quan tâm có tính thần học cho một số người có mặt vào những ngày cuối tuần đó. Cũng như vấn đề về tổ chức, lý do rõ ràng họ quan tâm được tìm thấy trong sách Khải Huyền. Khải Huyền 14: 11 cảnh báo nghịch lại những người thờ phượng con thú và chịu dấu của tên nó. Vì vậy, việc chọn một cái tên cụ thể cho nhà xuất bản hay hội thánh nói chung cũng khiến nhiều người thực sự quan tâm.
Những sự lựa chọn 


HISTORIC RECORD:
 Joseph B. Frisbie noted the name of the church in his diary entry for October 1, 1860. He was one of the 25 delegates of the session, which was chaired by Joseph Bates.
Phải thừa nhận rằng, từ một quan điểm thực tiễn thì tình hình đã khiến cho lộn xộn. Hội chúng Cơ Đốc Phục Lâm giữ ngày Sa-bát đầu tiên hợp thành tổ chức là ở Parkville, Michigan, 40 dặm về hướng Tây Bắc Battle Creek. Họ đã làm thế vào ngày 13 tháng 5 năm 1860. Bởi vì “không có tên nào được quyết định cho hội thánh sót,” họ đã chọn cách gọi mình là “Hội thánh Parkville chờ Chúa phục lâm.”Mùa hè sau đó, hội chúng ở Fairfield chọn để tổ chức dưới tên gọi “Hội thánh Đức Chúa Trời hằng sống.”4 Theo tường trình có ít nhất 3 hội chúng khác ở Iowa chờ đợi tiếng nói từ hội nghị trước đó cũng tiến hành. Quả thật, có một số tên khác nhau đã được dùng vào những thời điểm khác nhau. Có lẽ được dùng rộng rãi nhất là “Hội thánh Đức Chúa Trời.” Những tên khác gồm có “Dân Sót Nhỏ Rải Rác Các Nước” (đôi lúc gọi ngắn gọn là Dân Sót Nhỏ)” hay chỉ “Dân Sót”), “Bầy Nhỏ,” và “Hội Thánh của Đức Chúa Jêsus.” J.N. Loughborough nhắc lại đôi khi tên “Dân sự Chúa” và “Những Cơ Đốc Nhân” cũng được dùng đến.

Đề cập về sự lộn xộn này, James White đã nói rằng khi bạn bè ông hỏi ông thuộc hội thánh nào, ông cảm thấy bối rối không thể trả lời họ được. Ông quan sát rằng phong trào đã phát triển vượt khỏi những ngày đầu tiên không cần có một tên cụ thể nào. Ông nói: “Có vẻ như đối với tôi rằng một đứa trẻ hiện nay đã lớn quá và hết sức bất tiện khi không có tên cho nó.” 5Thú vị thay, ngay lúc này ở tại nhà Ellen White hạ sinh đứa con trai thứ tư của bà vào ngày 20 tháng 9 năm 1860. Mục Sư Ủy Nhiệm White nhận thức sâu sắc nhu cầu đặt tên con cái vì ông và bà Ellen chưa đặt tên cho đứa con mới sinh của họ.

Cuối cùng sau khi tán thành việc hợp thành tổ chức cho nhà xuất bản, dường như có một sự đồng ý chung rằng phải làm như thế, một số tên sẽ được chọn ra. Đối với một vài người vẫn tranh cãi rằng không có một tên cụ thể nào nên được dùng, James White chỉ ra rằng những người khác đã gọi chúng ta bằng một số tên khác nhau. Vì vậy, chúng ta mặc định cho phép những người khác quyết định nên gọi những người giữ ngày Sa-bát là gì. Đối với những người tranh luận rằng chỉ có tên “Những Cơ Đốc Nhân” hay “Hội Thánh Đức Chúa Trời” mới có thể được chấp nhận vì những tên này được dùng trong Kinh Thánh Tân Ước, những người khác đáp lại rằng cả hai tên quá khái quát, chưa kể tới việc “Hội Thánh Đức Chúa Trời” có vẻ quá tự tin. James White không phải là người duy nhất đến đại hội thích tên “Hội Thánh Đức Chúa Trời.” Tuy nhiên, khi các cuộc thảo luận tiếp tục, ông có được sự khôn ngoan để chọn một tên khác.
Một bước đột phá 
Khi tiến hành thảo luận, James White nhận xét rằng tên nên ít bị đa số thế giới phản đối nhất. Tên “Cơ Đốc Phục Lâm” được “đề xuất như một cái tên đơn giản và thể hiện được đức tin cùng vị trí của chúng ta.”6
Ellen White đối với tên gọi Cơ Đốc Phục Lâm
Vì cớ vừa mới hạ sinh đứa con thứ tư, rõ ràng là Ellen White không tham dự hội nghị trong lúc tên Cơ Đốc Phục lâm được chọn. Sau này bà viết về những dòng dưới đây về việc chọn lấy một tên gọi. Lời tuyên bố đầy đủ của bà có thể được tìm thấy trong Testimonies for the Church, vol. 1, pp. 223, 224.- Ban biên tập

“Chúng ta đặt tên nào cũng sẽ không thích hợp, nhưng tên gọi ấy cùng với điều chúng ta tin và việc chúng ta thể hiện đức tin ấy ra đánh dấu chúng ta trở thành một dân đặc biệt. Tên Cơ Đốc Phục Lâm đứng quở trách thế giới Tin Lành. Đây là ranh giới phân biệt giữa những người thờ phượng Đức Chúa Trời và những kẻ thờ phượng con thú và chịu dấu nó…
“Tên Cơ Đốc Phục Lâm mang lấy nét đặc thù thật về đức tin của chúng ta ở phía trước và sẽ làm cho những đầu óc tò mò bị cáo trách. Như một mũi tên trong bao tên Đức Chúa Trời, nó sẽ làm bị thương kẻ vi phạm luật pháp, và sẽ dẫn đến sự ăn năn hướng về Đức Chúa Trời và đức tin trong Đức Chúa Jêsus Chúa chúng ta.” .”—Testimonies, vol. 1, pp. 223, 224.
Tên “Cơ Đốc Phục Lâm” in ra được biết đến đầu tiên là trong một lá thư gởi đến biên tập viên tờ The Advent Review and Sabbath Herald do S.T.Cranson ở Tompkins, Michigan viết. Thư ông viết ghi ngày 20 tháng 3 năm 1853, xuất hiện ở số báo ngày 14 tháng 4 năm 1853.7 David Hewitt, người giữ ngày Sa-bát đầu tiên ở Battle Creek, cuối cùng đã thay đổi:

Quyết tâm, chúng ta lấy tên Cơ Đốc Phục Lâm.”

Sự đề nghị này được “tự do bàn luận” nhưng cuối cùng bị rút lại vì kiến nghị được sửa lại dưới đây được thích hơn.

“Quyết tâm, chúng ta gọi mình là những tín hữu Cơ Đốc Phục Lâm.”

Sau một cuộc thảo luận dài, giải pháp đã được đưa ra, chỉ với một phiếu chống. Rõ ràng việc thay đổi ngôn ngữ từ lấy sang gọi mình là những tín hữu Cơ Đốc Phục Lâm đã làm thỏa mãn cho những ai vẫn còn e dè về cách lấy một cái tên dựa trên Khải Huyền 14: 11 để cho họ đồng ý lấy một cái tên mới. Tất cả những gì còn lại phải được hoàn tất là biểu quyết để đề cử “tên chúng ta đã chọn cho hội thánh nói chung.”
Quyết định đã được thông qua chỉ với một phiếu chống.8

John Byington, người không tham dự hội nghị được vì bệnh, chia sẻ phản hồi của ông với những độc giả của tờ Review. “Đối với cái tên mà tôi thường nghĩ đến là một thuật ngữ kinh thánh đơn giản ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ thì rất cần thiết rồi. Tuy nhiên trong việc phản ánh nhiều hơn nữa về chủ đề này, tôi nhận thấy rằng Đức Chúa Trời đã ban cho dân sự Ngài và những cá nhân các tên gọi phù hợp với thời điểm và hoàn cảnh của họ… Tôi muốn nói cùng các anh em mình rải rác trên thế giới rằng tôi không tìm thấy một sự phản đối hợp lý hay từ trong kinh thánh cho tên gọi Cơ Đốc Phục Lâm vì nó mang đầy ý nghĩa về vị trí hội thánh Đức Chúa Trời phải giữ lấy trong thời kỳ cuối cùng.”9Chưa đầy 3 năm sau Mục Sư Ủy Nhiệm Byington được bầu làm tổng hội trưởng đầu tiên của Toàn Cầu Tổng Hội của các tín hữu Cơ Đốc Phục Lâm.

Một vài tuần sau đó James White được cho hay rằng một hội thánh mới ở Richmond, Iowa, đã hợp nhất thành tổ chức, lấy tên mới Cơ Đốc Phục Lâm. Những hội thánh khác theo sau, bao gồm hội thánh ở Parkville, Michigan, rằng vào năm 1863 chính thức đổi tên thành “Đoàn thể Cơ Đốc Phục Lâm ở Parkville, Michigan.” Từ những sự khởi đầu nhỏ này, tên gọi Cơ Đốc Phục Lâm được tìm thấy trong hơn 200 quốc gia trên thế giới, vẫn tuyên bố về việc chúng ta là những người giữ ngày thứ bảy Sa-bát mong mỏi Chúa phục lâm.
1The Advent Review and Sabbath Herald, Oct. 23, 1860, p. 179.
2George R. Knight, Organizing to Beat the Devil (Hagerstown, Md.: Review and Herald Publishing Association, 2001), trang. 34, ước lượng rằng vào năm 1852 có 2.000 tín hữu Cơ Đốc Phục Lâm giữ ngày Sa-bát. Điều đó dẫn tới việc phỏng đoán có 3.500 tín hữu vào thời điểm của tổ chức Toàn Cầu năm 1863, tôi kết luận rằng số tín hữu năm 1860 trên dưới 3.000 người.
3The Advent Review and Sabbath Herald, May 29, 1860, p. 9. Thú vị thay, trong cả phần ghi chú của tờ Review cũng như tờ báo liên kết mà thật sự được đệ trình lên trước tòa án từ “phục lâm” không được viết hoa.
4Godfrey T. Anderson, “Make Us a Name,” Adventist Heritage, July 1974, p. 30.
5The Advent Review and Sabbath Herald, Oct. 16, 1860, p. 170.
6Ibid., Oct. 23, 1860, p. 179.
7Ibid., Apr. 14, 1853, p. 191.
8Ibid., Oct. 23, 1860, p. 179.
9Ibid., Oct. 30, 1860, p. 189.

(Theo Adventistworld.org)
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment