Gia đình

Cùng nhau tận hưởng cuộc hành trình
 
Tác giả :  Carol and David Tasker
 
 
Hôn nhân là một công việc khó khăn! Đứng trước cánh cửa mở ra của một chiếc xe lửa ở tại trạm Sydney Central, tôi nhìn vào một đống hành lý và liếc nhìn đồng hồ mình. Sao vợ tôi mua một chai nước mà lâu quá vậy? Cô ấy đã đi quá lâu và tôi lo lắng về thời gian khởi hành. Tôi có cần xuống hành lý và đợi chuyến tàu kế không? Cô ấy có bị trượt chân và té ngã không? Cô ấy có cần tôi giúp đỡ không? À…cô ấy đây rồi. Với một cái thở dài nhẹ nhõm, chúng tôi tìm được chỗ ngồi, hàng đống giỏ xách bao chung quanh chúng tôi, rồi chúng tôi chúc nhau ngày lễ kỷ niệm hạnh phúc- lần thứ 34 và suy tính về cuộc hành trình của chúng tôi.
Năm câu xin lỗi
Bày tỏ sự hối tiếc “Tôi xin lỗi”
Nhận lấy trách nhiệm “Tôi sai rồi”
Muốn sửa sai: “Tôi có thể làm gì để sửa nó lại?”
Chân thành ăn năn: “Tôi sẽ không tái phạm nữa”
Xin sự tha thứ: “Anh có làm ơn tha thứ cho tôi không?”
Sau thời gian hẹn hò như những sinh viên đại học không một xu dính túi, Carol dạy học trong vai trò nhà truyền giáo sinh viên ở Samoa trong 12 tháng (trong những ngày mà thư còn chuyển theo đường bộ). Chúng tôi kết hôn vào năm sau khi chỉ có 50 đô-la Mỹ và hưởng tuần trăng mật ở một túp lều tại công viên quốc gia. Chúng tôi yêu nhau, và khi tôi nói với một trong những vị giáo sư của mình, “Nó giống như là giấc mơ vậy,” vị giáo sư này đáp lại một cách hài hước, “Rồi một ngày anh sẽ thức dậy, David ạ!”

Có lẽ lời nhận xét này phản ánh sự đau đớn mà các gia đình trải nghiệm ngày nay. Nhưng tại sao chúng ta phải ngạc nhiên chứ? Nếu như Sa-tan muốn xuyên tạc bản tính của Đức Chúa Trời, và nếu gia đình là ý tưởng của Đức Chúa Trời, vậy thì có thể hiểu được tại sao Sa-tan dốc toàn lực tấn công vào một tổ chức có thể “làm vững mạnh xã hội, khiến hội thánh thành công [và] giúp cho quốc gia thạnh vượng.”1 
 
Hôn nhân, Sáng thế ký và Sự sa ngã 
Được bắt đầu bởi sự sắp đặt lí tưởng, với 2 người hoàn hảo, hôn nhân phải là mối quan hệ hai chiều, sự vui mừng, và sự phát triển liên tục- với Đấng Tạo Hóa là thầy và Đấng mưu luận. Nhưng Lu-xi-phe cũng thấy được tiềm năng to lớn của gia đình. Nó đã cố gắng không ngừng để hủy phá tính hiệu quả của gia đình trong mỗi thế hệ tiếp theo.

Nằm ngoài sự bình an và hòa hợp trọn vẹn, các gia đình đã có lịch sử sống trong những điều kiện xung đột. Cuộc tranh đấu toàn cầu vĩ đại giữa Đấng Christ và Sa-tan, giữa thiện và ác kết thúc màn trình diễn của nó không chỉ trong lịch sử trái đất, nhưng cũng đằng sau những cánh cửa khép kín của gia đình ngày nay.

Josh và Sally là những người bị tổn thương trong cuộc xung đột này. Cuộc hôn nhân 18 năm của họ thì mệt nhọc và đang hao mòn dần. “Tốt hơn hay tệ hơn” rõ ràng là cảm giác “tệ hơn.” Những sự cáu giận nhỏ đã trở nên những cuộc đối đầu lớn. Josh đã vỡ mộng trong công việc của anh. Anh không được thăng tiến, và anh cảm thấy mình bị cuốn vào trong một đường hầm tối không lối thoát.

Sally cũng muốn thay đổi nhịp điệu nữa. Việc cố giữ thăng bằng giữa vai trò một người vợ, người mẹ, người nội trợ, ủy viên ban quản trị đang lấy mất những năm trung niên của chị. Trong khi đó, hai đứa con ở tuổi teen là Andy và Brett đang đối mặt với những cuộc cạnh tranh với bạn bè, thất vọng ở trường, không chắc chắn về tương lai của họ, nghiện sách báo khiêu dâm, chán nản hội thánh. Chúng cảm thấy mất mát và xa cách cha mẹ mình.
 
Giao ước hôn nhân 
Không phải là một bức tranh quá hứa hẹn. Nhưng trong Kinh Thánh chúng ta thấy Đức Chúa Trời hành động một cách nổi bật trong vòng những gia đình bất thường. Ở giữa những tranh chấp, thất vọng, lừa dối, hãm hiếp và giết chóc trong gia đình, chúng ta cũng thấy khả năng về sự phục hồi, ân điển, và cứu chuộc. Quả thật, Đức Chúa Trời muốn tất cả mọi gia đình trên đất có thể được ban phước qua gia đình mở rộng của Áp-ra-ham (Sáng 12:3). Đây là giao ước giữa Đức Chúa Trời và dân sự Ngài đã trở nên trung tâm điểm của hy vọng trong những thời kỳ tuyệt vọng nhất.

Giao ước không dựa trên nỗ lực (hay thất bại) của con người, nhưng trên sự thành tín của Đức Chúa Trời. Sự thành tín của Ngài kéo dài đến những gia đình ngày nay. Đức Chúa Jêsus đã nối kết giao ước mới với sự tha thứ tại Bữa Tiệc Sau Cùng (The Last Supper). Chén tượng trưng cho máu đã đổ ra để ban sự tha thứ và sự làm hòa. Và trong các gia đình bị vỡ tan vì những khác biệt không thể hòa hợp được, ân điển và sự tha thứ trở nên tuyệt đối cần thiết. Không chỉ từ Đức Chúa Trời nhưng cũng từ lẫn nhau nữa.
 
MHôn nhân và Gia đình

Hôn nhân được thiết lập một cách thiêng liêng trong vườn Ê-đen và được Đức Chúa Jêsus xác nhận là sự kết hợp suốt đời giữa người nam và người nữ trong mối quan hệ yêu thương. Đối với một Cơ Đốc Nhân, trách nhiệm hôn nhân là phải đối với Đức Chúa Trời cũng như người bạn đời mình, và chỉ những người chia sẻ cùng đức tin mới nên bước vào cuộc hôn nhân. Tình yêu thương, tôn trọng, nể nang và trách nhiệm đối với nhau là trụ cột của mối liên hệ này, nó phải phản ánh tình yêu thương, sự nên thánh, sự gần gũi, và sự vững bền của mối quan hệ giữa Đấng Christ và hội thánh Ngài. Đối với sự li dị, Đức Chúa Jêsus dạy rằng nếu một người li dị chồng hay vợ mình, trừ trường hợp ngoại tình, và kết hôn với người khác thì phạm tội tà dâm. Mặc dù một số mối quan hệ gia đình có thể không đạt tiêu chuẩn của sự hoàn thiện, nhưng nếu những người kết hôn giao phó bản thân trọn vẹn cho nhau ở trong Đấng Christ thì họ có thể có được sự hiệp nhất yêu thương qua sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh và sự bảo bọc của hội thánh. Đức Chúa Trời ban phước cho gia đình và muốn các thành viên trong đó phải giúp đỡ lẫn nhau để làm trọn sự trưởng thành. Cha mẹ phải nuôi nấng con cái yêu mến và vâng phục Đức Chúa Trời. Bằng tấm gương và lời nói của mình, cha mẹ phải dạy con cái rằng Đấng Christ là một Đấng chấp hành kỉ luật yêu thương, nhân từ và hay săn sóc, Đấng muốn chúng trở thành những thành viên trong thân thể Ngài, tức gia đình của Đức Chúa Trời. Việc tăng cường sự gần gũi gia đình là một trong những dấu hiệu của sứ điệp phúc âm sau cùng. (Sáng. 2:18-25; Matt. 19:3-9; Giăng 2:1-11; 2 Cô. 6:14; Ê-ph. 5:21-33; Matt. 5:31, 32; Mác 10:11, 12; Lu 16:18; 1 Cô. 7:10, 11; Xuất. 20:12; Ê-ph. 6:1-4; Phục. 6:5-9; Châm. 22:6; Ma. 4:5, 6.)
Cha mẹ thường hỏi tại sao con cái trong cùng một gia đình lại có thể rất khác biệt. Vive la difference!“Ấy là theo ý muốn của Đức Chúa Trời để những người có tính cách khác nhau nên kết hợp lại với nhau.”2 Học cách quý trọng những sự khác biệt trong gia đình chuẩn bị cho chúng ta hòa hợp với mọi dạng người trong một cộng đồng rộng lớn hơn.

Vì cớ những sự khác biệt độc đáo của chúng ta nên Đức Chúa Trời bày tỏ tình yêu của Ngài ra theo nhiều cách khác nhau. Ngài thích dành thời gian với chúng ta và quan tâm chăm sóc chúng ta (Mat 6: 26; Khải 3: 20), Ngài ban cho những món quà tốt lành (Math 7: 11; Rô 6: 23; Gia-cơ 1: 17), và hành động phục vụ của Ngài bao gồm sự khiêm nhường và sự hy sinh tột đỉnh sự sống mình (Phi 2: 3-11). Chúng ta được bảo rằng Ngài “cảm nhận” được những cảm giác yếu đuối của chúng ta (Ê-sai 53; Hê 4: 15), và những lời xác quyết của Ngài cảm động chúng ta (I Phi 2:9)
 
Dùng những lời nói phải lẽ 
Nhiều người đã nhận thấy rằng Năm “lời nói yêu thương3 thì có ích trong việc khám phá những phương cách tốt nhất để ban cho và nhận lãnh tình yêu thương. Gần đây thôi, Gary Chapman và Jenifer Thomas đã xác định Năm câu xin lỗi,4 liên hệ tới những kiểu mẫu giao tiếp trong các gia đình, cộng đồng, trường học, nơi làm việc, và chính trị quốc tế. Khi một người bị người khác làm tổn thương, thì việc nhận thức một cách chính xác về sự sai trật ấy là cần thiết để bắt đầu việc hàn gắn và phục hồi.

Trong 2 năm nghiên cứu họ nhận thấy rằng những người khác nhau đòi hỏi 2 dạng xin lỗi. Việc đơn thuần nói “xin lỗi” có thể nghe không thành thật đối với một số người và không đủ để rịt vết thương. Một số người cần nghe người ta nhận lấy trách nhiệm cho hành động của họ. Một số khác muốn nghe vấn đề này sẽ được tránh tái phạm trong tương lai như thế nào.

Trong Kinh Thánh chúng ta có một tấm gương điển hình về những câu xin lỗi khác nhau được dùng để xin tha thứ và giảng hòa. Những nỗ lực lớn lao của A-bi-ga-in tuôn tràn một số lời xin lỗi khác nhau lên Đa-vít đã sự thật mang đến những ích lợi ngoài sự mong đợi (xin xem I Sa 25).
 
Cùng nhau tận hưởng cuộc hành trình 
Hôn nhân là một việc khó khăn. Nhưng hôn nhân cũng rất mãn nguyện. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như tôi hành động theo sự bốc đồng của tuổi trẻ khiến chấm dứt hôn nhân khi mà xu hướng ích kỷ của tôi bị thách thức trong những năm đầu kết hôn? Thật là một sự mất mát không thể nói được đã xảy đến trên chúng tôi. Hai đứa con trai, gia đình trẻ của chúng, sự phục vụ trong sứ mạng, và một dòng ký ức không gì thay thế được nhắc nhở chúng tôi về về một cuộc hành trình hết sức thỏa lòng với Đức Chúa Trời Đấng luôn thành tín thậm chí khi chúng ta không trung tín với Ngài.

Cuộc hành trình hay thay đổi và không thể đoán trước được. Mọi thứ thay đổi dọc đường, từ đường xá, xe cộ, phong cảnh, thời tiết, đến những người bạn đồng hành và thậm chí là sự quả quyết (hay mức độ năng lực) để đi tới.

Giữa những tình huống, ngoại cảnh, và những người xung quanh hay thay đổi đó, dân sự Đức Chúa Trời đã luôn tìm ra được nguồn sức mạnh và an ninh nơi sự trung tín của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là Đấng hôm qua, hôm nay, ngày mai không hề thay đổi, Đấng luôn ở tại đó với chúng ta.
 
1Ellen G. White, The Adventist Home (Nashville: Southern Publishing Assn., 1952), p. 15.
2Ibid., p. 427.
3Gary Chapman, The Five Love Languages, www.5lovelanguages.com.
4Gary Chapman and Jennifer Thomas, The Five Languages of Apology: How to Experience Healing in All Your Relationships (Chicago, Ill.: Northfield, 2006).
 
 (Theo Adventistworld.org)
Chia sẻ Google Plus
    Blogger Comment
    Facebook Comment